SHORT PROSES

Đem lòng hâm mộ chị Tư và thi thoảng lật giở lại những trang chữ nghĩa trong tản văn được in thành tựa “Ngày Mai Của Những Ngày Mai“, Truyện của chị Tư sao lúc nào cũng nhân văn, đằm đượm và thân thuộc đến thế? Rose cũng muốn được chia sẻ như chị vậy. Mỗi lần tìm gặp chị qua từng trang sách là trong lòng lại dâng trào hứng cảm để sáng tác và kể những câu chuyện cá nhân, và rồi đăng tải tại đây.

“Dường như chỉ có phụ nữ là nhớ đằm, nhớ sâu… những chuyện không đâu.”

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư – chủ nhân của giải thưởng Văn học Liberaturpreis 2018 được trao tại Đức.

Xe buýt số hiệu 20

Nhưng dường như hành vi anh dũng của chị cũng phải đánh đổi ít nhiều, khi giọng chị lạc và khàn hẳn đi mỗi lần hô to “đi tiếp” với bác tài để ra hiệu một đợt khách nữa đã an toàn rời xe. Còn về phần nó, chắc sẽ phải rất nhiều bất tiện gộp lại mới khiến cho nó phải đón xe buýt thêm một lần nữa.

Mùa muỗi

Nó cũng chẳng tự vấn bản thân mình tại sao lại như thế, nhưng nó biết rằng đó là một hành vi thật xuẩn ngốc và thiếu trách nhiệm, với chính nó và với cả gia đình nó. Một đứa sống một mình ở đất Sài Gòn này như nó, liệu sẽ có ai chăm sóc lúc nó ngã bệnh đây?

Những gì còn lại của người đã khuất

Những gì còn lại của người đã khuất

Chẳng có gì trên thế gian có thể mãi mãi tồn tại. Câu chuyện về những gì còn lại của người đã khuất khiến ta phải bất chợt cảm thấy chột dạ, rằng mình liệu đã đang sống có ý nghĩa và đẹp với cuộc đời được ban cho và cả những xung quanh ta hay chưa. Trầm mặc một lát, chắc hẳn ai cũng đã có cho mình câu trả lời.

Ngày mai của những ngày mai

Một mai rày trong một ngày mai của những ngày mai, lúc con bé đã cảm thấy hài lòng với những thành tựu mà nó đạt được và muốn thiết lập gia đình của riêng mình; nhất định nó sẽ có những câu chuyện thật đáng để kể và truyền cảm hứng cho thế hệ kế cận của mình, cho dù đó là câu chuyện về sự thất bại hay thành công.