fbpx
FASHION+BEAUTY

29

Một người bỏ cuộc, có thể có hoặc không thành công. Nhưng một người thành công chắc chắn sẽ không phải là một kẻ bỏ cuộc.

Có những quãng thời gian thật dài trong mấy tháng gần đây, ước gì nó chỉ có việc nằm thở, ngủ mà chẳng vướng bận gì. Công việc bận rộn là thứ nó hay than thở với mẹ mình, nhưng mẹ nó cũng chỉ có thể an ủi đại khái rằng ở đời có ai mà không phải lao động, mà không phải vướng bận nỗi lo? Lo ít hay nhiều, bận ít hay nhiều thì dù là bất kể ai cũng phải có. Nếu người ta vượt qua được thì hà cớ gì mình lại không thể? Nhất là khi bản thân mong cầu nhiều điều trong cuộc sống đến như vậy.

Mẹ nó là như thế, luôn tin rằng để thành công trong cuộc sống, cái giá phải trả cũng phải tương xứng. Nỗi sợ không thành công trong cuộc sống chỉ dành cho những người không dám trả giá để có được nó.

Không thành công chỉ là một nỗi sợ nhỏ nhoi đối với nó, vì định nghĩa về thành công là rất riêng tư đối với mỗi người. Trong tất cả những nỗi đáng để sợ trong cuộc sống này, thì nỗi sợ cơ thể đã héo già nhưng tâm trí vẫn hỗn độn, còn giấc mơ thì dở dang, chính là nỗi sợ lớn nhất. Bởi vì vậy nó cứ cắm đầu mà chạy, chạy miết mải, chạy đắm đuổi để không nhỡ mất sức trẻ, để sớm được thấy sự toàn mỹ mà bản thân mong cầu trong cuộc sống.

Thế rồi, dù có chưng hửng, có chút ngập ngừng, có chút níu kéo giữa những bộn bề thường nhật, thì nó của ngày hôm nay cũng đã bước qua tuổi 30.

Em họ của nó sinh năm 2005, nhỏ hơn nó tận một con giáp. Khi nó bước sang tuổi 30, em họ của nó đang chuẩn bị cho kỳ thi Đại học. Thấy thằng nhỏ đội mưa đội gió đi học thêm, nó cũng nghĩ về quãng thời gian mình còn đi học. Ngày đó học hành chật vật, ba má nó cũng chẳng tin được rằng nó sẽ làm được cái gì lớn lao trong cuộc sống, hay chí ít là kiếm tiền giỏi được như ba nó. Trải qua những kỳ thi tuyển, nó cũng phần nào nghĩ rằng định mệnh của bản thân có lẽ sẽ là như vậy: tầm thường, an phận, phụ thuộc.

12 năm sau, nó tự lập, quyết liệt, có chí tiến thủ, và kiếm được tiền vượt hơn cả sự mong đợi của ba má nó, nhưng tuyệt nhiên nó chẳng để ba má nó biết gì lắm. Nó học cách nhìn lên, chứ chẳng còn nhìn xuống. Nhìn về phía trước, chứ chẳng còn ngắc ngoải về quá khứ, trừ những dịp sinh nhật như thế này để nó tự thân đánh giá lộ trình phát triển của chính mình. Nó vượt qua được nỗi sợ hãi thất bại vì nó quật đổ định kiến và cả những rào cản phải vượt qua. Thiết nghĩ nếu không phải vì những thất bại và định kiến của người khác về nó đã tạo ra động lực, có lẽ giờ nó vẫn bình chân như vại và để tuột mất giấc mơ.

Ngắc ngoải về quá khứ, tiếc nuối về những lựa chọn, ước gì… đó hẳn là nỗi đắn đo phổ biến của những người tuy đã có tuổi, rất có cố gắng nhưng mãi chưa hài lòng với cuộc sống của bản thân.

Nó nghĩ thế.

Bạn thân 20 năm của nó, trong cuộc ăn mừng sinh nhật chung vì hai đứa sinh cách nhau có một tuần, kể lể rồi tiếc nuối về những chuyện đã không xảy ra vào năm 18 tuổi. Bạn nó cứ ước gì, phải chi, nếu như, giá mà… khiến cho nó cảm thấy bận lòng. Nó quạu quọ, tuôn luồng một bài giáo lý đến xấu hổ. Nó xấu hổ vì nó không muốn mất vui, trong khi bạn thân của nó cứ mải nghĩ về quá khứ, lấy những câu chuyện xa xưa đó làm rào cản, làm lý do, để bản thân bị động, lung lạc, thoái lùi trước thành công. Nhưng thà vậy, mất vui, để chân thành mà khuyên giải bạn nó, còn hơn là ngồi nói những thứ viển vông, tầm phào, để mặc bạn nó tiếp tục lạc lối trong định hướng cuộc sống.

Có lẽ thành công là định nghĩa của riêng mỗi người. Cá nhân nó chỉ biết rằng thành công mà bạn thân nó mong cầu sẽ chẳng thể nào xảy đến, nếu như nó cứ mải tiếc nuối những thứ đã trôi qua, những cơ hội bị đánh mất, những điều đã chẳng thể nào thay đổi được. Đối diện với sự yếu kém của bản thân, hạ đi cái tôi bản ngã, sự cố chấp của chính mình để học hỏi, để mở mang, để tiếp thu chính là tiền đề cốt lõi nhất để trở nên tốt đẹp hơn. Ngày hôm nay, bạn thân của nó dường như có khó chịu đôi chút, nhưng đã có lắng nghe. 5 năm sau, trái ngọt nếm trải thế nào, hạnh phúc hay khổ đau, niềm tin lẫn ý chí của bản thân có còn rực rỡ như tuổi 20, sẽ được giải đáp trong lần tổ chức sinh nhật chung của hai đứa.

Đối với bản thân nó, cuộc sống xảy ra và vận hành phụ thuộc vào những sự lựa chọn của mỗi người. Không có sự lựa chọn nào là đúng đắn hay sai lầm hoàn toàn. Nếu đã lựa chọn một điều gì đó – dù là quan trọng hay ít quan trọng thế nào đi chăng nữa, bản thân cần phải giữ vững lập trường và nỗ lực vun vén, tác động đến lộ trình của sự lựa chọn đó để có thể thu được trái ngọt.

Nó đã và đang là như vậy, và nó thấy vui, vì nó biết rằng bản thân – tuy phải đánh đổi rất nhiều, phải vật lộn với những thứ tiêu cực lẫn thử thách trong cuộc sống, có thể bị xem là kẻ thất bại, là người thua cuộc, hay bị xem thường, nhưng tuyệt nhiên nó không phải là kẻ bỏ cuộc.

Một người bỏ cuộc, có thể có hoặc không thành công. Nhưng một người thành công chắc chắn sẽ không phải là một kẻ bỏ cuộc.

29 tuổi, nó mong cầu rằng bản thân – tuy vẫn gặp thất bại, nhưng ít phải trả giá hơn, hoặc tốt hơn là không gặp thất bại nữa (tuy rằng khó xảy ra). Nó đặt niềm tin vào bản thân, vào những sự lựa chọn, vào tương lai, vào giá trị được bồi đắp, lẫn những kinh nghiệm đáng giá sau những lần vấp phạm. Nó tin rằng đó là cách tốt nhất để trưởng thành, để thành công, cả để hạnh phúc nữa.

%d bloggers like this: