fbpx
Culture

Rác nhựa có thật sự được tái chế như công chúng vẫn lầm tưởng?

Tái chế nhựa vẫn luôn là một trong những điều mà ngành công nghiệp nhựa vẫn đang cố gắng để khiến công chúng tin vào. Nhưng sự thật là gì?

Tái chế nhựa có thật sự giống như công chúng vẫn lầm tưởng?
Công nhân bãi rác chôn tất cả đồ nhựa trừ chai nước ngọt và bình sữa tại Rogue Disposal & Recycling ở miền nam Oregon.

Laura Leebrick – quản lý dự án tại Rogue Disposal & Recycling ở phía nam thành phố Oregon, nhìn xuống hố rác vừa được lấp đầy bởi một chiếc xe chở bán tải. Hỗn độn trong đống rác thải ngập ngụa đó nào là bao ni lông, bao bì, hộp nhựa đựng thực phẩm, hũ sữa chua… Không có bất kỳ một miếng nhựa nào trong số đó sẽ được tái chế thành nhựa mới. Tất cả sẽ đều bị chôn vùi dưới nhiều tấc đất. Tái chế nhựa là một điều sẽ không xảy ra, dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai.

Đối với tôi, nó giống như là một sự phản bội đối với niềm tin của công chúng. Tôi đã vô tình lừa dối công chúng.” Leebrick cảm thán.

Rogue, cũng giống như hầu hết mọi công ty tái chế nhựa, vẫn luôn gửi rác thải nhựa tới Trung Quốc, nhưng kể từ khi Trung Quốc đóng cửa nhập khẩu “mặt hàng này”, Leebrick đã tốn nhiều tâm sức để tìm những đơn vị thu mua rác nhựa. Nhưng mọi nỗ lực chỉ có thể đem lại một vài bạn hàng là những người sẵn lòng mua lại những bình nhựa chứa sữa thông dụng. Những chai/hộp soda thì được gửi tới đơn vị xử lý của bang Oregon.

Lạ lùng thay, khi Leebrick cố gắng để nói với mọi người sự thật về việc chôn vùi rác nhựa, nhiều người từ chối không muốn nghe, hoặc không thèm bận tâm.

Tôi nhớ buổi họp đầu tiên, khi tôi trao đổi với tòa thị chính của thành phố rằng nó tốn nhiều tiền để tái chế hơn là bỏ đi một loại nhựa như là phế thải. Nó giống như tôi là một kẻ dị giáo đang nói những điều vô lý ngay tại căn phòng đó. Kiểu như tôi đang nói dối, rằng những thứ nhựa đó chính là vàng, chỉ cần dành thời gian để làm sạch chúng, tháo nhãn mác, phân loại và chờ cho chúng được tái chế. Họ nói như thể rác nhựa là có giá trị lắm,” Leebrick hồi tưởng.

Tái chế nhựa có thật sự giống như công chúng vẫn lầm tưởng?
Nhựa đã qua sử dụng nằm bên ngoài Garten Services, một cơ sở tái chế ở Oregon.

Nhưng nó chưa bao giờ là sự thật và sẽ không bao giờ là như thế. Thêm vào đó, những người tạo ra nhựa – là những tập đoàn khổng lồ trong ngành dầu mỏ và chất đốt – đã biết sự thật hiển nhiên này từ lâu, ngay cả khi họ tốn hàng triệu đô để nói với công chúng Mỹ những điều hoàn toàn trái ngược.

Hai tổ chức NPR và PBS đã dành hàng tháng trời để thâm nhập vào tài liệu trong ngành, và thực hiện những cuộc phỏng vấn các cựu quan chức hàng đầu. Họ phát hiện ra rằng ngành công nghiệp sản xuất nhựa đã bán cho công chúng một lời dối trá to lớn mà chính họ đã biết rằng nó rất xa vời hiện thực – rằng tất cả mọi rác thải nhựa có thể, và sẽ được tái chế – và họ thì vẫn tiếp tục tạo ra lợi nhuận hàng tỷ đô trong việc bán cho thế giới nhựa mới.

Nhận thức của ngành công nghiệp nhựa rằng tái chế vẫn sẽ không khiến cho nhựa nằm ngoài bãi rác hay ở ngoài môi trường đã sớm hình thành từ giai đoạn khởi phát, NPR phát hiện, “Có một sự hoài nghi to lớn trong việc tái chế rác nhựa có thể trở nên khả thi và mang lại lợi ích về kinh tế”, một trong những chuyên gia trong ngành này đã viết như thế trong một bài phát biểu vào năm 1974.

Ấy vậy mà ngành công nghiệp này bỏ ra cả triệu đô chỉ để nói với mọi người rằng hãy tái chế nhựa, bởi vì, giống như một chuyên gia hàng đầu trong ngành đã trao đổi với NPR, rằng bán đi ý niệm tái chế sẽ giúp tăng lượng tiêu thụ nhựa, và sự thật thì luôn bị khỏa lấp.

“Nếu công chúng nghĩ rằng tái chế thật sự hiệu quả, thì hẳn họ sẽ chẳng bao giờ phải bận tâm quá mức về vấn đề môi trường,” Larry Thomas – cựu chủ tịch của Society of the Plastic trong ngành nhựa thừa nhận với NPR. Society of the Plastic là tiền thân của Plastics Industry Assciation – một trong những đơn vị lớn mạnh, có quyền lực nhất trong ngành nhựa tại Washington, D.C.

Trong một phản hồi, người đại diện trong ngành nhựa – Steve Russell, hiện đang là phó chủ tịch của tập đoàn American Chemistry, nói rằng toàn ngành công nghiệp nhựa chưa từng có ý định lừa phỉnh công chúng về việc tái chế nhựa, và đã thực sự tân tâm trong việc đảm bảo tất cả rác nhựa đều được tái chế.

“Bằng chứng là rất nhiều sự đầu tư cho vấn đề này đang diễn ra ngay lúc này”, Russell chia sẻ, “Tôi hiểu rõ động cơ của sự ngờ hoặc, bởi vì vấn đề này đã không xảy ra trong quá khứ, nhưng tôi nghĩ rằng áp lực, sự tận tâm của công chúng, và quan trọng nhất là sự có phát triển của công nghệ sẽ đem tới một kết quả khác biệt.”

Đây là vấn đề cơ bản: Tất cả những loại nhựa đã qua sử dụng đều có thể được chuyển đổi thành những thứ mới, nhưng nhặt nhạnh, phân loại, đốt chảy chúng là cả một quá trình tốn kém. Nhựa cũng xuống cấp sau mỗi lần chúng được tái sử dụng, đồng nghĩa với việc chúng không thể được tái sử dụng nhiều hơn một đến hai lần.

Ở thế cực khác, nhựa mới sản xuất lại rẻ. Chúng được làm từ dầu và khí đốt, và nó sẽ luôn ít tốn kém, chất lượng tốt hơn khi bắt đầu sản xuất một mẻ nhựa mới từ đầu. Tất cả những vấn đề này đã tồn tại hơn nhiều thập kỷ, dù có bao nhiêu công nghệ mới trong việc tái chế hay thiết bị đắt tiền được phát triển. Trong suốt thời gian qua, chỉ nhỏ hơn 10% sản lượng nhựa đã được tái chế. Nhưng hiển nhiên công chúng đều không nhận thức được một chút nào về những khó khăn này.

Nó có thể không phải hoàn toàn là bởi vì những gì công chúng được nghe. Kể từ thập niên 90s, công chúng bắt đầu nhận thấy sự gia tăng đáng kể của quảng cáo truyền phát thông điệp về việc tái chế nhựa. “Những chai nhựa có thể trống rỗng, nhưng nó chắc chắn không phải là rác”, đây là một trong những quảng cáo nói về việc tái chế, với hình ảnh một chai nhựa đang bật ra khỏi một chiếc xe tải chở rác. “Nó có rất nhiều tiềm năng… Chúng tôi đã tiên phong khởi động chương trình thống nhất và lớn nhất để tái chế nhựa và giúp cho mọi người nhận thức được giá trị và vai trò của nhựa.”

Những đoạn quảng cáo này chứa đựng những thông điệp minh bạch: Nhựa là vô cùng đặc biệt – và người tiêu dùng nên tái chế nó. Nó giống như một thông điệp mang ý niệm bảo vệ môi trường sâu sắc, nhưng những quảng cáo đó được tạo ra bởi tiền của ngành công nghiệp sản xuất nhựa, bao gồm những công ty lớn như Exxon, Chevron, Dow, DuPont, và những tổ chức thương mại, lẫn vận động vì động cơ chính trị tại Washington.

Tái chế nhựa có thật sự giống như công chúng vẫn lầm tưởng?
Garten Services, một cơ sở tái chế ở Oregon, nơi giấy và kim loại vẫn có thị trường nhưng hầu hết nhựa đều bị vứt bỏ. Tất cả nhựa trước tiên phải qua một cơ sở tái chế như cơ sở này, nhưng chỉ một phần nhỏ của nhựa được sản xuất thực sự được tái chế.

Ngành công nghiệp và những công ty nhựa đã tiêu tốn khoảng $10 triệu đô cho những quảng cáo kiểu như trên và phát sóng nó suốt nhiều năm liền, quảng bá cho cái ý tưởng về lợi ích của một sản phẩm – mà đa phần các thành phần cấu thành và tạo dựng nên nó sẽ được vùi lấp, đốt hoặc thải ra ngoài đại dương.

Những tài liệu đã chỉ ra ngành công nghiệp nhựa đã biết thực tế là như thế nào, khi nói đến việc tái chế nhựa, kể từ những năm 1970s. Nhiều tài liệu cũ trong ngành được lưu trữ trong các thư viện, chẳng hạn như tài liệu nằm trong khuôn viên ngôi nhà đầu tiên của gia đình DuPont ở Delaware. Những công ty khác là với các trường đại học, nơi các cựu lãnh đạo trong ngành công nghiệp đã gửi về hồ sơ lẫn báo cáo của họ.

Tại Đại học Syracuse, có những hộp hồ sơ từ một cựu cố vấn trong ngành, và bên trong một trong số đó là một báo cáo được viết vào tháng 4 năm 1973 bởi các nhà khoa học được giao nhiệm vụ dự báo các vấn đề có thể xảy ra cho các nhà điều hành hàng đầu trong ngành nhựa. Theo đó, việc tái chế nhựa là rất khó có thể xảy ra trên quy mô rộng. “Không có một sự phục hồi nào từ những sản phẩm đã qua sử dụng”, một báo cáo về tái chế nhựa vào năm 1970s ghi rõ. Một ý khác được nhấn mạnh trong báo cáo là “nhựa sẽ bị xuống cấp sau mỗi lần doanh thu – ám chỉ quá trình tái chế hay tái sử dụng,”

Sự suy giảm các đặc tính và hiệu suất của nhựa xảy ra trong quá trình chế tạo ban đầu, qua quá trình lão hóa và trong bất kỳ quá trình cải tạo nào. Tái chế nhựa là tốn kém và quá trình phân loại rác thải nhựa để tái chế là “không khả thi.” Và đã có nhiều tài liệu hơn, lặp lại hàng thập kỷ về nhận thức này, bao gồm phân tích từ một quan chức hàng đầu của tập đoàn thương mại nhựa quyền lực nhất trong ngành. Ông nói với các đồng nghiệp: “Chi phí tách nhựa … rất cao, trước khi lưu ý rằng chi phí sử dụng dầu để sản xuất nhựa quá thấp nên việc tái chế chất thải nhựa vẫn chưa thể hợp lý về mặt kinh tế”.

Larry Thomas – cựu chủ tịch của Society of the Plastic Industry, giờ đã nghỉ hưu tại Florida, cho đến tận bây giờ vẫn còn cảm thấy bị mâu thuẫn khi nghĩ về quãng thời gian mình tận tâm với ngành công nghiệp nhựa. “Tôi làm những gì mà ngành công nghiệp này muốn tôi làm, đó là điều chắc chắn,” ông chia sẻ “Nhưng quan điểm cá nhân của tôi không tương đồng với góc nhìn trong ngành công nghiệp mà tôi là một phần của nó,” Thomas nhớ về những năm cuối thập niên 1980s – khi nhựa chính là một cuộc khủng hoảng thật sự. Có quá nhiều rác thải nhựa và công chúng trở nên phẫn nộ vì điều đó.

Trong một tài liệu từ năm 1989, Thomas gọi các giám đốc điều hành tại Exxon, Chevron, Amoco, Dow, DuPont, Procter & Gamble và những người khác đến một cuộc họp riêng tại Ritz-Carlton ở Washington. Ông đã nói rằng: “Hình ảnh của sản phẩm nhựa đang xấu đi ở mức báo động. và chúng ta đang tiến đến một điểm không thể quay lại.”

Ông nói với các giám đốc điều hành rằng họ cần phải hành động. Khả năng tồn tại của ngành và lợi nhuận của các doanh nghiệp sản xuất nhựa đang bị đe dọa. Ông nói: “Cảm giác là ngành công nghiệp nhựa đang bị thiêu rụi – chúng tôi đã phải làm những gì cần thiết để tồn tại, bởi vì chúng tôi muốn tiếp tục sản xuất các sản phẩm nhựa.”

Lúc này, Thomas có một người đồng nghiệp tên là Lew Freeman. Anh ấy từng là phó chủ tịch của nhóm vận động hành lang. Ông nhớ lại nhiều cuộc họp giống như cuộc họp khủng hoảng nhựa ở Washington. Thông qua các cuộc đối thoại và vận động tuyên truyền, ngành nhựa chung tay và bắt đầu chiến dịch quảng cáo trị giá $50 triệu đô mỗi năm, nhằm quảng bá “lợi ích” của nhựa. “Trình bày các khả năng của nhựa!” một quảng cáo mang tính biểu tượng được thổi bùng lên, cho thấy những đứa trẻ đội mũ bảo hiểm đi xe đạp và túi ni lông bay lơ lửng trong không khí. Sử dụng trẻ em trong các đoạn quảng cáo, dường như đã cải thiện cái nhìn của công chúng hơn về sản phẩm nhựa.

Freeman nói: “Quảng cáo này trước hết được thúc đẩy bởi luật pháp và các sáng kiến ​​khác đang được đưa ra trong các cơ quan lập pháp tiểu bang và đôi khi là trong Quốc hội,“ để cấm hoặc hạn chế việc sử dụng nhựa vì tác dụng của nó trong dòng chất thải.” Đồng thời, ngành công nghiệp đã khởi động một số dự án khuyến khích công chúng tái chế nhựa. Họ tài trợ cho các máy phân loại, trung tâm tái chế, các tổ chức phi lợi nhuận, thậm chí cả những chiếc ghế dài đắt tiền bên ngoài các cửa hàng tạp hóa làm từ túi nhựa. Rất ít trong số những dự án này thực sự biến một sản lượng lớn đồ nhựa thành những thứ mới.

NPR đã theo dõi gần chục dự án tái chế nhựa mà ngành công nghiệp công khai bắt đầu từ năm 1989. Tất cả đều đóng cửa hoặc thất bại vào giữa những năm 1990. Ví dụ, cơ sở tái chế của Mobil ở Massachusetts kéo dài ba năm. Dự án tái chế nhựa tại các trường học ở New York của Amoco kéo dài hai năm. Kế hoạch tái chế nhựa nhựa trong các công viên quốc gia được công bố rộng rãi của Dow và Huntsman đã thực hiện được bảy trong số 419 công viên trước khi các công ty cắt giảm kinh phí.

Không ai trong số họ có thể vượt qua yếu tố kinh tế: Sản xuất nhựa mới từ dầu mỏ rẻ hơn và dễ dàng hơn so với sản xuất nhựa từ thùng rác. Cả Freeman và Thomas, người đứng đầu nhóm vận động hành lang, đều nói rằng các giám đốc điều hành đều biết điều đó. Thomas nhớ lại: “Có rất nhiều cuộc thảo luận về việc tái chế khó khăn như thế nào. Họ biết rằng cơ sở hạ tầng không có sẵn để thực sự có số lượng tái chế ở quy mô lớn.

Ngay cả khi các quảng cáo được truyền phát và các dự án đang được tiến hành, Thomas và Freeman nói rằng các quan chức ngành công nghiệp muốn đưa nhựa tái chế vào nhà của mọi người và hay ở nơi nào đó khuất mắt của họ bằng các thùng rác chuyên tái chế màu xanh.

Ngành công nghiệp đã tạo ra một nhóm đặc biệt gọi là Hội đồng Giải pháp Chất thải Rắn (Council for Solid Waste Solutions) và đưa một người đàn ông từ DuPont, Ron Liesemer, sang điều hành nó. Công việc của Liesemer ít nhất là cố gắng biến việc tái chế thành công việc – bởi vì có một số ít hy vọng. Tuy vậy Liesemer đã nói là nó là sẽ khó xảy ra, và rằng có thể nếu họ có thể bắt đầu tái chế, bằng cách nào đó thì tính kinh tế sẽ tự giải quyết vấn đề.

Tôi không có nhân viên, nhưng tôi có tiền,” Liesemer nói. “Hàng triệu đô la.”

Liesemer đã đưa hàng triệu nhân lực đến Minnesota và những nơi khác để bắt đầu các chương trình tái chế nhựa tại địa phương. Nhưng sau đó anh ta gặp phải vấn đề tương tự mà tất cả các tài liệu cũ trong ngành đã chỉ rõ. Tái chế nhựa không có ý nghĩa kinh tế: Có quá nhiều loại nhựa khác nhau, hàng trăm loại và chúng không thể nấu chảy cùng nhau. Chúng cần phải được phân loại. Liesemer cho biết anh đã bắt đầu nhiều chương trình nhất có thể và hy vọng vào điều tốt nhất. Và dù có thể phân loại nhựa đi chăng nữa, thì ai sẽ trả tiền để được tái chế những loại nhựa đã qua sử dụng này?

Liesemer nói: “Họ đang cố gắng giữ sản phẩm của mình trên kệ. “Đó là điều họ tập trung vào. Họ không nghĩ chúng ta nên học bài học gì trong 20 năm tới. Không. Hãy giải quyết vấn đề của ngày hôm nay.” Và Thomas, người dẫn đầu nhóm thương mại, nói rằng tất cả những nỗ lực này bắt đầu có tác dụng: Thông điệp rằng nhựa có thể tái chế đang chìm sâu vào trong nhận thức.

“Tôi chỉ có thể nói rằng sau một thời gian, bầu không khí dường như đã thay đổi,” ông nói. “Tôi không biết liệu có phải vì mọi người nghĩ rằng việc tái chế đã giải quyết được vấn đề hay không hay liệu họ yêu thích các sản phẩm nhựa đến mức sẵn sàng bỏ qua những lo ngại về môi trường đang ngày càng gia tăng.

Nhưng khi ngành công nghiệp nhựa thúc đẩy các chiến lược công khai đó để vượt qua khủng hoảng bị tẩy chay, các quan chức cũng đang âm thầm đưa ra một kế hoạch rộng lớn hơn. Vào đầu những năm 1990, tại một cơ sở tái chế nhỏ gần San Diego, một người đàn ông tên là Coy Smith là một trong những người đầu tiên nhìn thấy sáng kiến ​​mới của ngành.

Khi đó, Smith điều hành một doanh nghiệp tái chế. Khách hàng của anh ấy đã xem quảng cáo và muốn tái chế nhựa. Vì vậy, Smith cho phép mọi người bỏ hai kiểu đồ nhựa vào thùng rác tái chế: chai nước ngọt và bình sữa. Ông nói rằng ông đã mất tiền cho việc tái chế, nhưng nhôm, giấy và thép từ hoạt động kinh doanh thường xuyên của ông đã giúp bù đắp chi phí.

Tái chế nhựa có thật sự giống như công chúng vẫn lầm tưởng?
Nhựa vẫn luôn chiếm tỷ trọng phần lớn sản lượng rác thải hàng ngày của con người.

Nhưng sau đó, sau một ngày, gần như chỉ qua đêm, khách hàng của ông bắt đầu bỏ tất cả các loại nhựa vào thùng của họ. Ông giải thích: “Các ký hiệu bắt đầu hiển thị trên các thùng chứa rác nhựa”. Smith bắt đầu lật các thùng chứa. Tất cả chúng giờ đã được đóng dấu tam giác mũi tên – vốn là biểu tượng tái chế quốc tế – với một con số ở giữa. Ông nhận thức được ngay điều gì đang xảy ra. “Người tiêu dùng đang nhìn vào chai nước ngọt hay trên hộp sữa chua của họ, và tìm kiếm các biểu tượng tái chế nhựa, nếu cả hai đều có cùng một biểu tượng, cả hai sẽ đều được bỏ vào trong thùng rác tái chế,” Smith nói.

Các thùng bây giờ đầy rác nhựa mà anh ta không thể bán được. Anh đã gọi điện cho các đồng nghiệp tại các cơ sở tái chế nhựa trên khắp nước Mỹ. Họ cũng có cùng một vấn đề tương tự.

Các tài liệu trong ngành từ thời điểm này cho thấy chỉ vài năm trước đó, bắt đầu từ năm 1989, các giám đốc điều hành dầu và nhựa đã bắt đầu một chiến dịch âm thầm để vận động hành lang gần 40 bang yêu cầu ký hiệu này xuất hiện trên tất cả đồ nhựa – ngay cả khi không có cách nào để tái chế một cách hiệu quả và mang lại ích lợi về kinh tế của nó. Một số nhà môi trường mờ mịt với sự thật, cũng ủng hộ biểu tượng này, cho rằng nó sẽ giúp tách nhựa.

Smith cho biết những gì mà ký hiệu đã làm là khiến cho tất cả nhựa trông có thể tái chế được. Người tiêu dùng đã rất bối rối. Nó hoàn toàn làm suy yếu sự uy tín của những người làm công việc tái chế nhựa, làm suy yếu những gì họ biết rõ là sự thật trong cộng đồng của họ.

Nhưng nhóm vận động hành lang ở D.C. cũng biết sự thật trong cộng đồng của Smith. Một báo cáo được đưa ra cho các quan chức hàng đầu của Hiệp hội Công nghiệp Nhựa vào năm 1993 cho họ biết về những vấn đề này. “Ký hiệu tái chế đang được sử dụng sai,” một báo cáo nói thẳng. “Các công ty đang sử dụng nó như một công cụ tiếp thị và ‘tẩy xanh’.” Nó đang tạo ra “những kỳ vọng không thực tế” về việc có thể tái chế bao nhiêu nhựa thực sự.

Smith và các đồng nghiệp của ông đã phát động một cuộc biểu tình toàn quốc, thành lập một nhóm làm việc và chiến đấu với ngành công nghiệp trong nhiều năm để loại bỏ hoặc thay đổi biểu tượng. Nhưng họ đã thất bại.

Smith nói: “Chúng tôi không có nhân lực để cạnh tranh với điều này. Chúng tôi chỉ là con số không. Mặc dù tất cả chúng tôi đều tận tâm, nhưng liệu chúng tôi có thể tiếp tục chiến đấu với ngành công nghiệp khổng lồ trong một trận chiến như thế này và lặp đi lặp lại nó, mà rõ ràng là sẽ không có hồi kết về những gì ngành công nghiệp sản xuất nhựa có thể và sẵn sàng làm để giữ cho hình ảnh của họ theo cách mà họ muốn người tiêu dùng lầm tưởng. “

“Trận chiến tái chế nhựa này phải đến từ người tiêu dùng.”

Đáp lại, các quan chức trong ngành nói với NPR rằng ký hiệu này chỉ nhằm giúp các cơ sở tái chế phân loại nhựa và không nhằm tạo ra bất kỳ sự nhầm lẫn nào. Không nghi ngờ gì nữa, nhựa đã đóng vai trò quan trọng đối với sự thành công của đất nước. Nó rẻ và bền, và nó là một “thành tựu” hóa học.

Nó cũng mang lại lợi nhuận cực kỳ lớn. Ngành công nghiệp dầu mỏ tạo ra hơn $400 tỷ đô mỗi năm từ sản xuất nhựa, và khi nhu cầu về dầu cho ô tô và xe tải giảm, ngành công nghiệp này đang nói với các cổ đông rằng lợi nhuận trong tương lai sẽ ngày càng tăng từ hành vi tiêu dùng nhựa.

Nhà máy sản xuất nhựa mới trị giá 6 tỷ USD của Chevron Phillips Chemical mọc lên từ đường chân trời ở Sweeny, Texas. Các quan chức của công ty cho biết họ nhìn thấy một tương lai tươi sáng cho các sản phẩm của mình khi nhu cầu về nhựa tiếp tục tăng.

Và nếu có một dấu hiệu cho thấy tương lai của ngành nhựa là như thế nào, hãy nhìn vào một nhà máy hóa chất mới toanh, cao chọc rời nằm ở ngoài Sweeny, bang Texas. Hiện đại, sáng bóng và bề mặt bên trong của nó hoàn toàn không có một vết bẩn nào. Nhà máy này là khoản đầu tư 6 tỷ USD của Chevron Phillips Chemical vào việc sản xuất nhựa mới.

Jim Becker, phó chủ tịch phụ trách tính bền vững của Chevron Phillips cho biết: “Chúng tôi nhìn thấy một tương lai rất tươi sáng cho các sản phẩm của mình, bên trong một nhà kho mới nguyên sơ bên cạnh nhà máy. Ông tiếp tục nói: “Đây là những sản phẩm mà thế giới cần và tiếp tục cần. Chúng tôi rất lạc quan về sự tăng trưởng trong tương lai.”

Tuy nhiên, cùng với sự phát triển đó, ngày càng có nhiều thùng rác nhựa hơn. Nhưng Becker cho biết Chevron Phillips có một kế hoạch: Nó sẽ tái chế 100% nhựa mà mình tạo ra vào năm 2040. Becker có vẻ nghiêm túc. Anh ta kể một câu chuyện về việc đi nghỉ cùng vợ và bị tàn phá bởi những thùng rác nhựa mà họ nhìn thấy. Khi được hỏi làm thế nào Chevron Phillips sẽ tái chế 100% nhựa mà hãng sản xuất, ông không ngần ngại đáp trả: “Việc tái chế nhựa phải trở nên hiệu quả hơn, kinh tế hơn. Chúng tôi vận hành tốt hơn, trong việc thu gom chất thải, phân loại. Đó sẽ là một nỗ lực rất lớn.”

Khắc phục và tối ưu hóa việc tái chế nhựa dường như là thông điệp mới của ngành. “Khắc phục việc tái chế là một việc bắt buộc, và chúng ta phải làm đúng. Tôi hiểu rằng có sự nghi ngờ và hoài nghi. Điều đó sẽ tồn tại. Nhưng chúng tôi đang tận tâm vì điều này.” người đại diện trong ngành nhựa – Steve Russell, hiện đang là phó chủ tịch của tập đoàn American Chemistry chia sẻ.

Larry Thomas, Lew Freeman và Ron Liesemer, cựu giám đốc điều hành ngành, đã giúp các công ty dầu mỏ thoát khỏi cuộc khủng hoảng nhựa đầu tiên bằng cách khiến công chúng đặt niềm tin vào một thực tế xa vời với những gì mà ngành công nghiệp biết rõ là không đúng: Đó là hầu hết nhựa đều có thể và sẽ được tái chế. Steve Russell khẳng định, rằng lần này sẽ khác.

Nhựa không được tái chế vì hệ thống không đạt tiêu chuẩn. Chúng tôi đã không đầu tư vào khả năng phân loại nó và không có tín hiệu thị trường nào cho thấy các công ty sẵn sàng mua nó, và cả hai thứ đó đều tồn tại ở thời điểm hiện tại.”

Nhưng nhựa ngày nay khó phân loại hơn bao giờ hết: Có nhiều loại nhựa hơn, nhựa làm từ dầu rẻ hơn rác nhựa và số lượng đó nhiều hơn theo cấp số nhân so với 30 năm trước. Trong suốt 30 năm đó, các công ty dầu và nhựa đã kiếm được hàng tỷ đô la lợi nhuận khi công chúng tiêu thụ ngày càng nhiều nhựa hơn bao giờ hết. Russell không phản đối những sự thật được dẫn chứng này.

Tái chế nhựa có thật sự giống như công chúng vẫn lầm tưởng?
Ô nhiệm rác thải nhựa đang trở nên nghiêm trọng ở mức đáng báo động tại các quốc gia đông dân như Trung Quốc hay Ấn Độ.

Ông nói: “Trong suốt 30 năm qua, các thành viên của ngành nhựa đã đầu tư vào việc phát triển các công nghệ đã tạo tiền đề cho sự phát triển của ngày hôm nay. Chúng tôi sẽ có thể tạo ra tất cả các loại nhựa mới từ chất thải rắn bằng nhựa của mọi đô thị.”

Gần đây, một nhóm vận động trong ngành công nghiệp được tài trợ bởi các công ty dầu và nhựa lớn nhất tại Mỹ đã khởi động nỗ lực tốn kém nhất của họ để thúc đẩy việc tái chế nhựa và làm sạch chất thải nhựa. Thậm chí còn có một quảng cáo mới để truyền tải điều này.

“Chúng tôi có nguồn nhân lực có thể góp phần làm thay đổi thế giới”, quảng cáo với phần âm nhạc bay bổng được chèn vào khung cảnh mọi người nhặt rác nhựa và khi chai lọ được phân loại trong một trung tâm tái chế. Freeman, cựu quan chức trong ngành, gần đây đã xem đoạn quảng cáo này.

“Đó là một cảm giác quen thuộc được tái diện ngay trước mắt tôi thêm một lần nữa,” ông ấy nói khi quảng cáo kết thúc. “Đây là kiểu suy nghĩ giống như những năm 90s. Tôi không cho rằng nội dung quảng cáo này hữu ích chút nào.” Larry Thomas cũng đồng thuận với quan điểm như vậy.“Tôi không nghĩ rằng bất cứ điều gì đã thay đổi.”

Những ngày này, khi Thomas đạp xe bên bờ biển, ông ấy nói rằng ông ấy đã dành rất nhiều thời gian để suy nghĩ về các đại dương và điều gì sẽ xảy ra với chúng trong 20 hoặc 50 năm nữa, rất lâu sau khi ông không còn tại diện trên thế gian này; và khi ông ấy nghĩ lại những năm tháng bản thân đã dành trong phòng hội nghị, đối diện với các giám đốc điều hành hàng đầu từ các công ty dầu và nhựa, những nhận thức đúng đắn xảy đến với ông ấy bây giờ, đáng lý đã phải có từ rất lâu, hiển nhiên mà nói.

Các nhà phân tích hiện đã đưa ra dự đoán sản lượng nhựa sẽ tăng gấp ba lần vào năm 2050.

Ông ấy nói những gì mình nhận thấy là một ngành công nghiệp không muốn việc tái chế nhựa hoạt động. Bởi vì nếu công việc là bán càng nhiều dầu càng tốt, thì bất kỳ lượng nhựa tái chế nào cũng đều là sự cạnh tranh. Thomas nói: “Bạn biết đấy, họ không quan tâm đến việc bỏ tiền hay công sức thực sự vào việc tái chế vì họ muốn bán vật liệu nguyên chất. Không ai đang sản xuất một sản phẩm nguyên chất muốn một thứ gì đó đi kèm sẽ thay thế nó. Sản xuất nhiều chất liệu nguyên chất hơn – đó là công việc gắn liền với ích lợi của họ.”

Có lẽ sự thật đúng là như vậy. Các nhà phân tích hiện đã đưa ra dự đoán sản lượng nhựa sẽ tăng gấp ba lần vào năm 2050. Có lẽ người tiêu dùng đã bắt đầu cần phải nghiêm túc nhìn nhận và tạo ra áp lực vượt bậc, đòi hỏi ngành nhựa phải vận hành với tiêu chuẩn đạo đức về môi trường, lẫn con người và nhận thức về biến đổi khi hậu phải được đặt lên hàng đầu. Chúng ta – người tiêu dùng, cần phải hành động quyết liệt hơn để hành vi tái chế nhựa trở thành một nhu cầu cấp bách.

Bài viết được chuyển ngữ từ chuyên đề này của NPR.

Bình luận
error: Content is protected !!
%d bloggers like this:
Ads Blocker Image Powered by Code Help Pro
Ads Blocker Detected!!!

Rose thấy bạn đang sử dụng phần mềm Adblock trên trình duyệt của mình. Vui lòng ủng hộ blog bằng cách tắt Adblock hay loại trừ So awkward, Rose ra khỏi danh sách bạn nhé! Ngay sau đó bạn sẽ được truy cập vào toàn bộ nội dung hữu ích trên blog ngay thôi! Cảm ơn bạn!

Refresh