fbpx
SHORT PROSES

Tang tóc

Tang tóc là một mẩu truyện ngắn được sáng tác và đăng tải trên trang blog cá nhân So awkward, Rose.

Hổm rày nó nghe đủ thứ chuyện buồn. Bốn tháng nay nó chẳng liên hệ ai khác ngoài gia đình, khi mà bệnh dịch cứ mãi bịn rịn chưa chịu buông tha cho con người ta được sống an nhiên. Cứ mỗi lần có điện thoại từ sổ danh bạ quen thuộc, nó thường thở dài hay đau đáu nghĩ xa xôi mỗi khi tiếng tút tút ở đầu bên kia ngưng kết nối.

Mùa dịch, toàn thành phố cách ly, ở đâu cũng vậy. Ba nó có thức lãm nuôi chim kiểng để làm niềm vui mỗi ngày. Dịch như giặc tràn tới, chẳng ai kịp xoay xở gì nhiều, thức ăn cho người con loay hoay mãi chưa tích trữ đủ thì lấy gì cho chim. Ba nó cũng mông lung, mộng dở về trạng thái cách ly toàn xã hội này sẽ sớm kết thúc nên cũng chẳng e dè hay tằn tiện mấy chỗ thức ăn còn dư. Bốn con chim ăn khỏe, ăn ngon, cho đến ngày hết thức ăn. Dù ba có cố gắng xoay xở kiểu gì đi chăng nữa thì lũ chim cũng chẳng chịu ăn những thứ khác như cám hay gạo thay cho khẩu phần ăn quen thuộc. Sướng quá nên khổ không quen, chim nhà bội thực, chỉ uống nước cầm hơi.

Lờ đờ, mòn mỏi, héo hon cả người lẫn chim. Chim trong lồng chẳng còn gì ăn, chẳng khác gì người bị nhốt trong nhà gắng gượng cầm cự với lương thực khô và những bữa ăn đạm bạc. Thế rồi cũng đến lúc chim chết vì rỗng ruột. Hai trong số bốn con ngoắc ngoải mà đi trước. Vì không có ăn nên chúng chẳng còn sức mà hót, ấy vậy mà đêm trước lúc chết, hai con hót vang vọng khắp cả nhà, chẳng biết là muốn trách móc người hay vì lòng kiêu hãnh mà hót vang để đón nhận cái chết một cách oai hùng. Nghe mẹ kể, con sống xa nhà cũng thấy rấm rứt. Thấy mà thương…

Chim chết chưa đủ buồn, vài hôm sau đó lại nghe chuyện tang tóc từ bà.

Từ nhỏ sống với bà, nó quen nhẵn mặt hàng xóm láng giềng gần đó. Nhà ông bà Hai ở ngay đối diện, cách có vài bước chân lẻ. Lúc nhỏ thó 8, 9 tuổi gì đó nó đã hay sang nhà chơi chung với hàng xóm của bà. Nhà ông bà Hai có ba người con, hai đứa gái lớn và một cậu trai út tên Tiến, Tiền và Minh. Nó nhớ ngày nhỏ hai bà chị Tiến, Tiền suốt ngày khen nó múa dẻo. Hai bà chị nhìn nom giống nhau lắm, cách nhau có hai tuổi. Còn anh Minh thì khéo tay đáo để, từng làm nhà đồ chơi búp bê bằng xốp cho nó, dĩ nhiên là có tốn chút đỉnh, nhưng cái thuở con nít đó mà có đồ chơi thủ công thì thích lắm.

Anh Minh thì vẫn ở đó, chị Tiến thì lấy chồng xa, còn Tiền thì chọn ở gần bố mẹ. Chị Tiến cho ông bà Hai có cháu bồng ẵm từ lâu, nhưng chị Tiền thì mãi mới chịu lấy chồng, mới đẻ được một mụn con 2 tháng tuổi. Đợt dịch phong tỏa khắp mọi nẻo, vợ chồng chị Tiền chọn về nhà ông bà Hai để gia đình đoàn tụ, sẵn để bà Hai chăm chị Tiền đẻ con được thuận lợi.

Chẳng hiểu cái phận người nó bạc như vôi thế nào mà đẻ được thằng cu kháu khỉnh mới được hai tháng thì chị Tiền bị nhiễm bệnh. Chẳng rõ là ai lây cho ai, nhưng cả nhà bị dương tính hết, trừ ra mỗi anh chồng của chị Tiền là âm tính khi xét nghiệm. Thực ra cũng vì cả nhà họ chủ quan, đến khi chị Tiền thở khó mới liệu đường đi xét nghiệm thì phát hiện dương tính. Ông bà Hai, anh Minh với chị Tiền bị bắt đi cách ly hết ngay sau đó, bỏ anh chồng ở nhà với thằng cu. Bệnh tình trở nặng, dù các y bác sĩ hết lòng cứu chữa nhưng ông Hai với chị Tiền đã không qua khỏi, còn bà Hai với anh Minh thì vẫn bị cách ly và theo dõi sức khỏe sát sao.

Biết tin, người dân ở quanh đó bàng hoàng lắm. Ai cũng chau mày, thở dài khi nghĩ cho tình cảnh nhà ông bà Hai, càng thêm não lòng hơn thấy anh chồng chị Tiền thất tha thất thiểu trong căn nhà khang trang từng là mái ấm của cả một đại gia đình. Vợ chồng hứa hẹn sẽ bên nhau đến bạc đầu răng long khi nốc cạn ly rượu mừng đám cưới, vậy mà giờ vợ trẻ đi trước, chỉ kịp để lại thằng cu hai tháng cho ông bố trẻ lóng ngóng chăm bẵm. Giờ nhìn mặt thằng nhỏ, hẳn nước mắt của anh chồng lăn dài từng chập trên má.

Cái chết tựa như một cơn lũ bão quăng quật tả tơi những người ở lại. Nghiệt ngã làm sao.

Rồi từ chuyện láng giềng về lại nhà mình.

Nhà chị họ của nó có một cô giúp việc tên Loan đã làm công cho vợ chồng anh chị được ngót cũng hơn 3 năm. Cô Loan thì bà không thích lắm, tại cô ấy chăm ngủ và hay hóng chuyện, nghe bà bảo thế. Nó lần nào về nhà bà cũng gặp cô Loan vì chị họ hay để con gái và cô Loan về chơi với bố mẹ đẻ ở ngay gần cạnh bà. Nó chẳng thành kiến gì với cô Loan cả, mà thực cũng vì đã chẳng có một cuộc hội thoại nào sâu sắc hay kéo dài quá lâu bởi chữ nghĩa cô cũng không quá phong phú.

Đợt rồi cô Loan được kêu gọi đi tiêm vắc xin, anh chồng chị chở cô lên tận nơi tiêm phòng nhưng vì sức khỏe không đạt tiêu chuẩn nên bác sĩ ở đó không cho tiêm ngay mà hẹn lại lần khác. Chẳng hiểu cô hóng chuyện hay va chạm kiểu gì mà sau đợt đó bị dương tính luôn. Người trong nhà tiêm phòng cả rồi nên ai cũng may mắn bình an, đứa nhỏ con gái của anh chị cũng may không mắc bệnh. Lúc xét nghiệm bắt buộc theo yêu cầu của chính quyền thì bệnh tình của cô Loan bị phát hiện rồi bị điều đi cách ly ở đâu đó dưới tận quận 9.

Sao bảo nhiều người vẫn e dè căn dặn nhau là vào khu cách ly thì từ lợn lành thành lợn què là không có gì khó. Cả một ổ bệnh ô hợp từ F0, F1, F2 như thế thì bảo sao? Cô Loan lại cũng thích hóng chuyện nữa, bảo sao… bệnh tình lại trở nặng. Nặng đến mức giờ nằm trong khu điều trị cách biệt, phải thở bằng máy, thều thào chẳng ra được thành tiếng. Phen này lành ít dữ nhiều. Anh chị họ giờ cũng sầu não lắm, mỗi khi con bé con lại tía lia hỏi hay đòi cô Loan.

Nghe bà kể, nó thấy sợ. Cảnh tang tóc hiện rõ mồn một trong tâm tưởng khi đó là những khuôn mặt mà bản thân có thể nhớ mặt điểm tên, cả cái giọng nói của họ cũng tròn vành rõ chữ như được khắc sâu vào trong ký ức – giờ chỉ bật lại mà nghe như một cái đĩa hát vậy.

Nghĩ, tang tóc bủa vây ta, chẳng qua ta không còn được nghe về nó nữa thôi. Còn đâu thanh âm của kèn trống khua chiêng đám ma đinh tai nhức óc nữa đâu. Người nào bại trận trong cuộc chiến chống lại dịch bệnh chết người, giờ thân xác đang được hỏa táng ở đâu đó, rồi tro cốt được bỏ vào một cái hũ và chờ ngày được chuyển về cho người thân đang đớn đau khôn xiết. Có phải vì vắng đi tiếng kèn trống mà cảnh bớt đìu hiu hơn đâu. Có khi còn rũ rượi hơn. Ngày trước có đám ma, người thân láng giềng vẫn còn được qua lại, kề tựu mà san sẻ niềm đau thương, chia sẻ những câu chuyện mà giờ là những mảnh ghép ký ức tốt đẹp để nhớ thương, tôn kính linh hồn người đã chết.

Giờ thì ai cũng như ai, chỉ biết khóc nấc khi thấy bình tro cốt của người thân không kịp nhìn mặt lần cuối được gửi về nhà.

Cuộc sống vô thường, người ta vẫn hay nói thế như một sự chấp nhận. Nhiều khi còn thảng thốt “mới hôm qua mà…”, “trời ơi, lần trước gặp nhau vẫn còn khỏe thế kia mà…”, “sao lại thế? còn đang hẹn nhau lần trước…,”. Cảm thán kiểu nào cũng chẳng tránh được bất trắc xảy đến. Nó nhanh đến độ khiến cho người ở lại phải hoang mang về làn ranh giữa tuyệt vọng và hy vọng, giữa vô nghĩa và có nghĩa, bởi rõ ràng tấm thân nguội lạnh đã được nung nấu thành tro cốt mất rồi, chỉ còn lại những cảm giác, hồi tưởng về người vẫn còn vẹn nguyên, mà cũng có thể là chắp vá, rành rọt, mơ hồ hay tròn vạnh…

Nói thử đi, tang tóc xảy ra có đủ khiến con người ta sợ không? Và sau cái cảm giác sợ đó, sẽ là gì và có nghĩa lý gì?

Thảm cảnh tang tóc giữa mùa Xuân năm nay tại Ấn Độ.
Thảm cảnh tang tóc giữa mùa Xuân năm nay tại Ấn Độ.

Bình luận
error: Content is protected !!
%d bloggers like this: