fbpx
Review

Review phim Nymphomaniac – Người đàn bà cuồng dâm

Cá nhân Rose nghĩ rằng bộ phim này không tệ để xem một mình hay cùng người yêu.

NYMPH()MANIAC (2013) vốn dĩ dài tới gần 3 tiếng rưỡi, được chia thành hai phần với nhiều chương nhỏ. Để cô đọng hoàn toàn nội dung phim trong một bài review phim thế này thì quả thật là một thử thách không nhỏ đối với Rose. Tuy nhiên, Rose sẽ đi theo trình tự sắp đặt theo ý đồ của đạo diễn và đưa ra những nhận định mang tính cá nhân về các tuyến nhân vật và diễn tiến của phim. Review phim Nymphomaniac có tiết lộ nội dung.


Về NYMPH()MANIAC và đạo diễn Lars von Trier

NYMPH()MANIAC mới là cái tên đúng của phim, với chữ O được cách điệu để gợi hình âm vật phụ nữ. Bên cạnh những cảnh quay cận cảnh, Nymphomaniac được xem là một tác phẩm điện ảnh hiện đại giải phóng những ràng buộc, rào cản, suy tưởng áp đặt đối với phụ nữ và cách mà họ làm chủ bản năng tính dục của mình. Đây chắc chắn là một bộ phim mang ý tưởng chủ đề lẫn cách thể hiện liều lĩnh, nhưng cũng rất khó để thông điệp có thể tiếp cận được với nhận thức của đại đa số khán giả. NYMPH()MANIAC – nếu nhận định là một bộ phim với chủ đề ý nhị là bài luận xã hội học của đạo diễn Lars von Trier về âm vật của phụ nữ cũng chẳng sai.

Đạo diễn Lars von Trier (1956), người đứng sau NYMPH()MANIAC là ai? Vị đạo diễn 65 tuổi người Đan Mạch đã có thâm niên hơn 50 năm trong ngành điện ảnh. Ông là đạo diễn của rất nhiều bộ phim gây tranh cãi, NYMPH()MANIAC là một trong số đó. Lars đề cao chủ nghĩa hiện sinh trong các tác phẩm điện ảnh của mình, khai thác các vấn đề, góc nhìn sâu sắc về các vấn đề trong xã hội, chính trị, văn hóa. Ông cũng là biên kịch cho các tác phẩm của mình, nhờ đó mà góc nhìn, cảm quan lẫn xúc cảm cá nhân chẳng hạn như sự đồng cảm, thương xót hay lên án được bày tỏ rất rõ ràng thông qua các nhân vật.

Các tác phẩm của Lars von Trier như muốn thách thứ những chuẩn mực, định kiến chung của xã hội. Chúng như các bài nghị luận và đặt ra nhiều câu hỏi tới cho người xem, rằng tại sao chúng ta lại cảm thấy khó chịu khi phải đối diện với sự thật trần trụi, vốn dĩ được lột tả thông qua cách kể chuyện và diễn xuất trong các tác phẩm của ông? Phải chăng chúng ta cần phải mở rộng tâm trí để đón nhận và trở nên cởi mở hơn với thực tế hay sự thật? Thế giới điện ảnh của Lars von Trier gợi ra những khả năng, giúp chúng ta nhìn nhận và học cách để trở nên chân thật hơn với chính bản thân mình.

Trong số hơn 100 giải thưởng và 200 đề cử tại các liên hoan phim trên toàn thế giới, Lars von Trier đã nhận được: Cành cọ vàng (cho bộ phim Dancer in the Dark), Grand Prix (cho Breaking the Waves), Prix du Jury (cho Europa), và giải thưởng Technical Grand Prize (cho The Element of Crime và Europa) tại Liên hoan phim Cannes.

Một điều thú vị về Lars von Trier khi ông là vị đạo diễn thích làm phim theo định dạng tác phẩm bộ ba Triology. Hai bộ ba tác phẩm đình đám của Lars von Trier là Europa Trilogy và Depression Trilogy. Điều đáng ngạc nhiên là với Depression Trilogy, đây là tác phẩm bộ ba được lên ý tưởng trong thời kỳ mà vị đạo diễn phải nhập viện vì bị trầm cảm, có lẽ vì thế mà NYMPH()MANIAC đem đến một cảm giác rất nặng nề nếu người xem quyết định xem liền mạch cả hai phần của phim. Sức nặng về tâm lý của bộ phim này là rất lớn, khiến cho cá nhân Rose cần phải nghỉ đứt quãng giữa các trường đoạn của phim bởi vì có quá nhiều yếu tố tâm lý cộng hưởng.

Review phim Nymphomaniac – Người đàn bà cuồng dâm

NYMPH()MANIAC là tác phẩm gây tranh cãi vô cùng gay gắt bởi công chúng, bởi bộ phim được lột tả một cách quá trần tục. Tục tĩu là nhận định khó tránh khỏi, khi nhiều người cho rằng NYMPH()MANIAC chẳng khác nào một bộ phim khiêu dâm gắn mác nghệ thuật để cổ súy cho thói trụy lạc, tâm lý tình dục lệch lạc, làm tha hóa đạo đức của những cô gái trẻ. NYMPH()MANIAC khai thác chủ đề tối kỵ, nhạy cảm và bị cấm ở rất nhiều quốc gia có nền tôn giáo, văn hóa xem tình dục là chủ đề cấm kỵ trên thế giới. Sau 7 năm, NYMPH()MANIAC vẫn chưa gột bỏ được một tý nào về sự gây tranh cãi và vẫn là một trong những bộ phim thuộc danh sách cấm.

Review phim Nymphomaniac

NYMPH()MANIAC kể về cuộc đời của Joe – một cô gái có những quyết định liều lĩnh về tình dục lúc trẻ và phải đối diện với hậu quả của chính mình. Joe kể về cuộc đời của mình với Seligman – một trí thức lớn tuổi asexual (vô tính luyến ái). Đây quả là một tình huống không thể nào hoàn hảo hơn, khi một người đàn bà cuồng dâm, có đời sống tình dục vô độ tâm sự về hành trình đi tìm câu trả lời về chính mình cho một người đàn ông vốn dĩ không bị hấp dẫn về tình dục. Cả hai người có cuộc đối thoại vô cùng ý nghĩa, khi Joe trải lòng tường tận, gỡ bỏ sự mạnh mẽ để trở nên yếu đuối, chân thành còn Seligman thì lắng nghe, thấu cảm và sẻ chia như một người bạn thân tình.

Review phim Nymphomaniac – Người đàn bà cuồng dâm
Joe và Seligman.

Joe sinh trưởng trong một gia đình bình thường như bao người khác, với một ông bố là bác sĩ yêu thiên nhiên, và một người mẹ nghiêm khắc, có phần lãnh đạm trong việc bày tỏ cảm xúc. Thiếu thốn sự kết nối thân mật tới người mẹ, nhưng lại vô cùng thân cận với người bố, cô gái Joe tuổi teen đánh mất cái nghìn vàng với Jerome – một thanh niên mà Joe say nắng lúc đấy. Lần đầu của Joe là bị Jerome 2 cú thúc nện vào phía trước và 3 cú thúc nện vào phía sau của cô gái trẻ, chóng vánh và vô cảm. Những tưởng rằng cú thúc nện đầu đời sẽ khiến cho Joe trở nên lãnh cảm đôi phần với tình dục, nhưng hóa ra lại khơi mở trí tò mò và sự khao khát của cô nhiều hơn. Vài năm sau, cô ta dần trở nên dạn dĩ và cởi mở hơn với tình dục – cho rằng nó là một phần bản năng tự nhiên mà không nhất thiết phải chế ngự. Từng cơn nứng tình của Joe khiến cho cô sa lầy vào con đường trở thành một người phụ nữ nghiện sex và rồi là cuồng dâm, bởi không có một trò chơi, trải nghiệm tình dục nào mà cô ta không bỏ qua, ngay cả khi đó là khổ dâm, là sự tủi nhục và thoái mạ nhân phẩm đến mức tận cùng.

Có những sự kiện đáng chú ý trong cuộc đời Joe mà theo như cô ta là những cột mốc khiến cho cô ta thấu hiểu về chính mình thêm hơn. Lần đầu tiên mất cái nghìn vàng, chuyến tàu khiến cô gái trẻ nhận ra rằng mình thích sex và có nhu cầu cao hơn người bình thường, 3 người đàn ông đem đến cảm giác hoan hỉ và khoái lạc trong đời sống tình dục của Joe, khi phải đối diện với người vợ và các con của một người đàn ông đã có gia đình mà Joe đang gian díu, quãng thời gian Joe yêu Jerome và có con, hành trình Joe đi tìm khoái lạc với khổ dâm, khi cô ta đi cai nghiện sex, tự mình phá thai, công việc đòi nợ thuê và gặp gỡ P.

Hãy nói về 3 chương đáng nhớ của cuộc đời Joe

Có rất nhiều bỉ cực, ê chề lẫn mất mát mà Joe đã phải trải qua, nhưng điều rùng rợn nhất mà Joe thuật lại với Seligman là khi cô tự mình phá bào thai 11 tuần tuổi trong bụng. Nỗi đau đớn về thể xác, suy kiệt về tinh thần, sự liều lĩnh, cuồng trí lẫn thương tâm mà Joe trải qua khiến cho Seligman bị kích động mà phản đối. Sự ám ảnh qua lời kể của Joe về cách mà cô lựa chọn tự mình phá thai, chống nghịch với những quy chuẩn đạo đức và quy trình y khoa bài bản là một trong những cảnh quay chân thực, kinh hãi, rùng rợn nhất trong phim. Nó giống như một câu chuyện kinh dị trong bối cảnh hiện sinh mà không ai trong chúng ta muốn phải đối diện bởi nó thực sự tồn tại và hoàn toàn có thể xảy ra. Nhận thức về hình thái xã hội, chính trị và đức tin trở thành một chủ đề được đặt ra tới người xem, khiến cho họ phải nghĩ về phụ nữ và quyền làm chủ cơ thể họ.

Phải nói thêm rằng, cũng chính cảnh quay mô tả chân thực về cảnh phá thai này của Joe mà NYMPH()MANIAC bị cấm đoán, bài xích và tẩy chay ở rất nhiều quốc gia. Việc đạo diễn Lars von Trier đưa tình tiết này trở thành một chương quan trọng trong cuộc đời của Joe cũng nhằm thể hiện sự ủng hộ của ông cho quyền tự quyết của mọi phụ nữ trên trái đất này đối với cơ thể của họ. Tuy rằng cách thức “ủng hộ” này có phần quá kịch tính, quá ám ảnh và ghê rợn. Đây có thể nói là một trong những cảnh quay mà cá nhân Rose nhớ nhất về bộ phim.

Một chương đáng nhớ khác trong cuộc đời của Joe là khi cô bị chất vấn bởi bà H (Uma Thurman) – là người vợ của một người đàn ông mà cô đang ngoại tình. Joe khi ở độ tuổi sung mãn vẫn thường chơi trò chơi tình ái với đàn ông dù là độc thân hay đã kết hôn, đến một ngày nọ có sự xuất hiện của bà H là vợ của ông H. Hai vợ chồng tuy đã có với nhau 3 người con trai kháu khỉnh, ông H vẫn lựa chọn đi theo “tiếng gọi của con tim” và thu dọn về ở với Joe. Bà H cao tay tìm đến tận nơi ở của Joe cùng với các cậu con trai ngây ngô chẳng hiểu chuyện người lớn, gây sức ép về tinh thần và mỉa mai nhân tình đến độ Joe chỉ biết câm nín và nguầy nguậy chối bỏ việc yêu đương nghiêm túc với chồng bà ta. Không có bất kỳ xô xát nào xảy ra, tất cả chỉ là cuộc chơi cân não đấu trí giữa những người trưởng thành u mê bởi tính dục, với những đứa trẻ vô tư bị lôi vào giữa đó như một món vũ khí tối thượng để giành phần thắng thua.

Review phim Nymphomaniac – Người đàn bà cuồng dâm
Ông bà H và Joe.

Bà H tuy chỉ xuất hiện ngắn ngủi trong một chương duy nhất trong cuộc đời đầy bi kịch của Joe, nhưng để lại một bài học quý giá dành cho mọi cô gái trẻ tựa như thế; rằng hôn nhân là mối liên kết thiêng liêng nhất giữa hai con người mà tình yêu không chỉ là đường dây gắn kết cảm xúc giữa hai con người phải cùng chia sẻ nhiều trách nhiệm. Mọi sự dối lừa, yếu đuối, cảm tính, mơ hồ, thiếu bản lĩnh, đố kỵ, tham lam đều phải được nhận diện và triệt tiêu để hướng đến mục đích sống tốt đẹp mà cả hai đã cam kết cùng nhau làm được trước đó. Còn đối với những cô gái trẻ đi giành giật tình yêu của đàn ông đã có gia đình, họ nên hiểu rằng không phải người phụ nữ nào cũng sẽ nhẹ nhàng và khôn lược như bà H, đặc biệt là khi họ là những người mẹ luôn hy sinh tất cả vì con cái.

Thật kỳ lạ khi NYMPH()MANIAC có rất nhiều tình tiết bạo lực, chân thực gây sốc lẫn trần trụi, nhưng hình tượng người phụ nữ vì các con của mình mà đến tận nơi gian díu của chồng và tình nhân để tìm cách cứu vãn cuộc hôn nhân của mình, không phải bằng vũ lực mà bằng cách đối diện với chính bản thân và sự thiếu sót của mình, là một điều nhân văn, mạnh mẽ và đáng nhớ. Thiết nghĩ, khi đối diện với việc bị lừa dối, rất nhiều phụ nữ lựa chọn cách tấn công nhân tình hoặc người chồng của mình, bỏ qua việc chất vấn rằng bản thân mình đang và đã có gì thiếu sót, bao nhiêu phần trăm tác nhân khiến cho chồng ngoại tình là đến từ người vợ, liệu bản thân có thể nào học hỏi được từ sai lầm, sửa sai và tiếp tục hay bản thân mình có và còn gì sau cuộc hôn nhân đang trên bờ vực tan vỡ. Quan điểm của Lars von trier khiến cho người xem tự mình phải suy nghĩ, dù là ở góc nhìn của bà H hay Joe.

Nếu bỏ qua các tình tiết gợi dục xác thịt, những tình tiết chân thực gây sốc, những trường đoạn khuấy động tư duy của người xem về những điều trái nghịch đang diễn ra trong xã hội, triết lý cuộc sống thì NYMPH()MANIAC còn để chiếu rọi một khía cạnh nhân văn khác mà người xem dễ có thể bỏ qua, đó là tình cảm gắn kết giữa người bố và cô con gái của mình. Sự lãnh đạm và thờ ơ của người mẹ, cùng với sự kết nối thân mật với người bố tuy có phần được xem là tác nhân khơi gợi bản năng dục tính của Joe khi trưởng thành (có lẽ), nhưng cũng đồng thời cứu vớt lại một phần nào sự thiện lương và tốt đẹp trong con người của Joe. Cô ta không phải là điếm, cô ta có học vấn, có trình độ, có cuộc sống no đủ hơn rất nhiều người khác, là nhờ phần lớn vào công dưỡng dục của người bố. Ông ấy là một bác sĩ, yêu thiên nhiên và luôn dành thời gian cho Joe, dắt tay cô bé đi tìm niềm vui thú giản dị ở xung quanh mình. Khi sống tách biệt với người bố, Joe sa lầy vào con đường tà dâm đầy hoan lạc, nhưng dần đánh mất đi những xúc cảm gần gũi, chân thực cần thiết của một người phụ nữ bình thường. Cái ngày bố cô ta mất, Joe khóc lặng lẽ, dồn nén mọi nỗi đau và tiếp tục đi tìm kiếm những cuộc giao hoan chóng vánh để quên đi nỗi mất mát lớn.

Review phim Nymphomaniac – Người đàn bà cuồng dâm
Joe tìm thấy cái cây đại diện cho linh hồn mình.

Trong những lần hai bố con miệt mài đi tìm và hòa mình cùng thiên nhiên, bố của Joe đã tìm ra được một cái cây đại diện cho linh hồn của mình. Cái cây đó thật khỏe mạnh và bình an giữa chốn thiên nhiên xanh rì rì, và là ký ức đẹp mãi nằm trong tâm trí của Joe. Cả hành trình đầy nước mắt của Joe là những tháng ngày lầm lũi, cô đơn và đi tìm lấy chính mình. Thật kỳ lạ, trong giờ phút cô ta cảm thấy cả thế giới như quay lưng lại với mình, niềm tin bị vụn vỡ, sự tổn thương chất chồng đến mức ngạt thở, Joe đã tìm được cái cây tương đồng với linh hồn của mình – cô độc, cằn cỗi nhưng mạnh mẽ và kiên cường mọc trên vách đá cheo leo đầy hiểm trở. Khoảnh khắc Joe tìm thấy cái cây của riêng mình, cô cảm thấy mình như được gợi nhớ về ký ức xưa, bình an, gần gụi và ngây ngô cùng với người bố của mình. Khoảnh khắc này có thể nói như là một tiểu tiết dễ bị bỏ qua nhưng đây thật sự là một điểm sáng cần thiết của toàn bộ mạch phim.

Thông điệp xã hội mà NYMPH()MANIAC muốn trao gửi

Có rất nhiều thông điệp mà bộ phim của đạo diễn Lars von Trier muốn trao gửi, nhưng hiển nhiên nó đã bị khỏa lấp phần lớn bởi những cảnh quay tình dục. Thật khó để có thể tập trung vào ý nghĩa của bộ phim, khi mà phần lớn người xem tìm đến nó vị sự tò mò và bản năng dục tính, thay vì muốn chiêm nghiệm hay tìm kiếm một tác phẩm điện ảnh có chiều sâu. Thủ pháp kể chuyện của vị đạo diễn tuy có phần thô nhưng thật và khiến ta phải suy ngẫm.

Review phim Nymphomaniac – Người đàn bà cuồng dâm

NYMPH()MANIAC hay hay dở, thật sự là do người xem tự cảm thấu và đưa ra nhận định của riêng mình. Nếu chỉ tập trung vào khía cạnh sex thì bộ phim này rất chân thật và chỉ cần tua nhanh là đủ. Nhưng để suy ngẫm về những thông điệp nhân văn mà nó gửi gắm thì buộc người xem phải bỏ qua những cảnh nóng để không bị phân tâm vào mạch dẫn và ý nghĩa của phim.

Như đã chia sẻ ở trên, bộ phim có rất nhiều thông điệp về xã hội, vấn đề an sinh và nhân quyền. Bộ phim kể về câu chuyện cuộc đời của một người đàn bà cuồng dâm theo một góc độ chân thật và xác đáng nhất. NYMPH()MANIAC không phải là một bộ phim để bênh vực cho khía cạnh tâm lý hay hành vi của một người đàn bà cuồng dâm, thay vào đó nó là một lời cảnh tỉnh đầy cay nghiệt tới những người phụ nữ đang xem nhẹ giá trị bản thân, phẩm giá, trọng trách thiên phú và tính nữ của chính mình. Xã hội không thể nào có thể thấu đáo và thông cảm được cho một người đàn bà cuồng dâm. Họ lên án, bài xích và phẫn nộ không phải vì họ không muốn hiểu, mà vì họ từ chối để hiểu và lý do cụ thể cũng đã được đạo diễn lột tả trần trụi trong phim. Nếu nói bộ phim này có biên độ sáng tạo thái quá hay thổi phồng quá mức hệ quả của vấn đề sắc dục thì quả thực vị khán giả đó đã chưa cảm thấu hết ý nghĩa của bộ phim. Hành vi sinh ra kết quả, sự lựa chọn lại tạo ra tương lai, không một ai trong chúng ta biết được rằng cái giá phải trả cho hành động và sự lựa chọn sai lầm của ngày hôm nay là như thế nào, nhưng điều đáng sợ nhất vẫn là khi ta đổ thừa cho mọi tác nhân khác mà không phải là chính ta.

NYMPH()MANIAC còn bàn luận tới một vấn đề khác mà cá nhân Rose cảm thấy khá hợp lý, đó là việc phụ nữ đòi quyền bình đẳng, trong khi chính họ lại ngược đãi và đang bất công với chính bản thân mình. Joe chính là một hình mẫu như vậy. Cô ta cảm thấy thất vọng vì Jerome đã quá vô tình và lãnh đạm khi lấy đi cái nghìn vàng của cô vào năm 15 tuổi. Sau khi gặp lại anh ta gần chục năm sau, cô vẫn có thể nhận ra rằng anh ta là một kẻ thiếu chân thật, kiêu ngạo và gia trưởng đến mức nào nhưng vẫn bị cảm xúc dẫn dắt, và mặc cho dù anh ta vừa có một cuộc hôn nhân đổ vỡ thì cô ta lại nhào tới và thế chân cho người vợ vừa đoạt tuyệt với anh ta chỉ vì anh ta không phải là một người đàn ông tốt để kết hôn. Sự khao khát và thèm muốn dục vọng của Joe đã khiến cho lý trí bị khỏa lấp mặc dù trước đó cô ta còn cho rằng tình yêu là một thứ yếu đuối và sẽ không bao giờ ngã quỵ vì nó.

Joe và Jerome.

Joe yếu đuối và bất lực trước chứng cuồng dâm của bản thân và để bị sa lầy vào nó, nhưng lại thiếu sự an toàn và cẩn trọng để không bị cấn thai. Khi cô ta cấn thai, sự tha thiết và cưỡng cầu để được các y bác sĩ giúp phá thai an toàn nhưng bị buộc phải trải qua quá trình kiểm định tâm lý khiến cô ta loạn trí và rồi liều lĩnh tự làm điều đó – giết chết một sinh linh vô tội chỉ vì cô ta không biết ai là bố của đứa bé, và cũng không đủ khả năng để dưỡng nuôi nó.

Cô ta không làm tình vì tiền, đó không phải là lối sống của cô ta, nhưng cô ta làm tình chỉ vì sự yếu đuối, bất lực và dễ dãi của bản thân vì nó là phương cách tạm thời giúp cô ta quên đi rằng mình là một con người đang sống không bằng chết, vô cùng tàn nhẫn và tự giết chết chính bản thân mình. Tất cả những ai ở bên cạnh Joe, nếu không vì muốn lạm dụng cái khả năng được trao dồi theo thời gian thì cũng sẽ không thể nào yêu thương, tin tưởng và quý trọng cô ta – đơn giản vì cô ta còn không thể tự mình làm được điều đó thì làm sao người khác có thể.

Cái kết của bộ phim này là một cái kết mở, nhưng cá nhân Rose nghĩ rằng khoảnh khắc cô ta tước đoạt đi một mạng người như thế, hẳn sẽ không còn con đường nào để cho cô ta quay đầu, và mọi sự sẽ dần trở nên tệ hại hơn trong tương lai. Phần nhân tính, thiện lương và lý tính cuối cùng mà người bố gieo hạt trong cô ta đã tắt ngóm. Joe sẽ tiếp tục hành trình đầy nước mắt cho đến khi gục ngã mà không một ai tiếc thương hay nhớ nhung gì cô cả. Một cuộc đời vô vị, heo hắt và đáng quên như thế.

Review phim Nymphomaniac – Người đàn bà cuồng dâm

NYMPH()MANIAC rất nghiệt ngã, rất sâu cay, rất nhân tính. Một bộ phim với thông điệp và nội dung hay, đáng tiếc lại bị khỏa lấp bởi sắc dục và những phân cảnh quá mức gây tranh cãi. Những cảnh quay đồi trụy, hoan lạc như thế không nhất thiết phải có quá nhiều trong phim và rõ ràng vị đạo diễn đã tự mình làm giảm đi giá trị của chính tác phẩm của mình chỉ vì sự thiếu tiết chế và quan điểm nghệ thuật vị nhân sinh quá đỗi “tầm thường”.

Tình dục không phải là điều xấu bởi nhờ nó mà sự sống mới tiếp diễn, nhưng nó cũng là nguồn cơn của mọi tội lỗi lớn nhất của con người. Tính dục là bản năng tự nhiên, và tùy vào cách mà con người chúng ta “thiết đãi” sự thèm khát, mong muốn của chính mình mà phần nhân tính hay phần thú tính của chúng ta được lớn lên trong nội tại. Đó có thể được hiểu là thông điệp chính của bộ phim này, tuy rằng thật khó để có thể nói rằng có bao nhiều người chiêm nghiệm được nó khi những hình ảnh khơi gợi tính dục bản năng cứ liên tiếp dàn trải theo trình tự mạch phim. Đáng tiếc là như vậy.

Bạn đã xem phim này chứ? Bạn có đồng thuận với Rose ở bài review phim Nymphomaniac này không? NYMPH()MANIAC vốn là một bộ phim có rất nhiều điều để nhận định và bỏ qua thủ pháp làm phim gây tranh cãi của đạo diễn Lars von trier là một thử thách không nhỏ đối với Rose. Nếu đã từng xem phim và cảm thấy đồng thuận hay không đồng thuận gì về bài review phim Nymphomaniac này thì cũng hãy bình luận bên dưới nhé. Rose rất mong được lắng nghe cảm nghĩ của bạn.

Cá nhân Rose nghĩ rằng bộ phim này không tệ để xem một mình hay cùng người yêu.

Review phim Nymphomaniac – Người đàn bà cuồng dâm

Đánh giá: ★ ★ ★ ★ ☆ (4/5)

Bình luận
error: Content is protected !!
%d bloggers like this: