fbpx
Culture

Việt Nam đã phát triển thế nào để tránh bị đồng hóa bởi Trung Quốc?

Tất cả chỉ là những điều tưởng chừng rất nhỏ, nhưng có sức mạnh ẩn mình lớn lao.

Đó là cách đây vài hôm, trong một lần tìm kiếm thông tin thì Rose chợt nhận ra quốc kỳ của Trung Quốc và Việt Nam rất giống nhau, đều là cờ đỏ sao vàng. Thật ngạc nhiên là trước giờ bản thân chẳng để ý đến điều này. Sự khác biệt là quốc kỳ của Việt Nam chỉ có một ngôi sao vàng 5 cánh ở vị trí trung tâm, còn của Trung Quốc là 5 ngôi sao, với 1 ngôi sao lớn và 4 ngôi sao nhỏ ở góc trái quốc kỳ.


Có một điều mà Rose cảm thấy khá thú vị, bởi cá nhân Rose chưa từng nhìn nhận mình là một người quan tâm đến chính trị, lịch sử hay văn hóa đến mức sẽ giúp nhận diện ra những điều tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại rất hữu dụng khi áp đặt nó trong cuộc sống hằng ngày.

Ý nghĩa của lá cờ với sao vàng trên nền đỏ của Việt Nam tượng trưng cho màu của cách mạng, máu của các anh hùng.  Ngôi sao vàng ở trọng tâm tượng trưng cho linh hồn dân tộc và năm cánh sao tượng trưng cho năm tầng lớp tham gia cách mạng sĩ, nông, công, thương, binh cùng đoàn kết kháng chiến.

Ý nghĩa của lá cờ sao vàng nền đỏ của Trung Quốc thì lại có chút khác biệt. Trong đó bốn ngôi sao nhỏ tượng trưng cho lực lượng của cách mạng bao gồm giai cấp công nhân, nông dân, tiểu tư sản thành thị và tư sản dân tộc, cùng đứng dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Trung Hoa, chính là ngôi sao lớn.

Nếu nói về thể gắn kết, thì dường như hình ảnh và tinh thần của quốc kỳ Việt Nam đại diện dường như cân bằng về quyền thế và vai trò bình đẳng hơn là của Trung Quốc, vốn có sự phân định rạch ròi về vai trò của từng thành phần tham gia cách mạng và xây dựng tổ quốc. Cùng là hai quốc gia theo chủ nghĩa Cộng Sản, thì rõ ràng Việt Nam và Trung Quốc đã có đường lối phát triển tách bạch vô cùng rõ nét, thể hiện ngay trên từ quốc kỳ của hai nước.

Chỉ từ hai quốc kỳ ở thời điểm ban đầu, nếu nghĩ sâu hơn về vấn đề này theo một góc nhìn sơ khai và tầm thường của một đứa thật sự không giỏi về lịch sử hay chính trị như Rose, thì quả thật có rất nhiều thứ hay ho mà bản thân cũng phải cảm thấy nể phục đường lối xây dựng Đảng và Nhà nước của chúng ta, để không bị đồng hóa bởi quốc gia láng giềng, vốn vô cùng đông đảo, hùng mạnh và cũng rất hiếu chiến. Có thể nói, trải qua một quá trình dài, thông qua những chuỗi sự kiện lịch sử “xui rủi” nhưng cũng có thể xem là may mắn, mà giờ đây Việt Nam thật sự là một quốc gia độc lập, tự do, và hạnh phúc theo đúng như những gì mà chúng ta xứng đáng có được.

Trước thế kỷ 20, dưới sức ảnh hưởng sâu rộng của Nho Giáo, các quốc gia như Việt Nam, Hàn Quốc, Nhật Bản, Trung Quốc đều là những quốc gia từng có ngôn ngữ được tạo dựng từ chữ tượng hình, hay còn gọi là chữ Hán tự, Kanji. Trước khi Việt Nam bị thống trị và đô hộ bởi Pháp, chúng ta còn sử dụng chung ngôn ngữ được phát triển từ ngôn ngữ của Trung Hoa (ta có thể hiểu họ nhưng họ không hiểu ta). Ngôn ngữ của Hàn Quốc và Nhật Bản trải qua nhiều sự biến đổi, giờ đã tạo dựng nên ngôn ngữ của riêng họ; riêng Việt Nam là quốc gia chịu ách đô hộ của các quốc gia phương Tây nên ký tự la tinh đã được dùng để phát triển tiếng Việt của chúng ta hiện tại.

Tiếng Việt rất đẹp, là một ngôn ngữ độc nhất và dấu ấn đậm nét. Chúng ta cũng may mắn vì đã không còn sử dụng Hán tự để phát triển ngôn ngữ của mình, bởi nếu không có cái bản sắc và ngôn ngữ riêng thì Việt Nam đã bị Trung Quốc nuốt chửng từ rất lâu rồi. Từ cái ngôn ngữ đó của riêng mình, Việt Nam gầy dựng được tất cả mọi thứ để có thể tách bạch riêng biệt ra khỏi một quốc gia mang tầm ảnh hưởng lớn trong khu vực và trên bản đồ thế giới như Trung Quốc.

Việt Nam đã phát triển thế nào để tránh bị đồng hóa bởi Trung Quốc?

Nói về tính độc lập và dấu ấn cá nhân đậm nét, một trong những điều mà Rose luôn tự nhủ, và cho nó là một phương châm sống tích cực, đáng cổ động là: “Được chú ý là tốt, nhưng đáng nhớ thì còn tốt hơn gấp nhiều lần”. Đó là lý do mà cá nhân Rose cảm thấy thời trang là một thứ ngôn ngữ bổ sung, giúp cho mỗi cá nhân trở nên đáng nhớ hơn, cũng giống như là mùi hương hay một cách trang điểm, phục sức đặc trưng, dễ nhận diện vậy.

Quay trở lại với câu chuyện Việt Nam đã làm sao để tránh bị đồng hóa bởi Trung Quốc, ngôn ngữ không phải là tác nhân duy nhất, mà còn là sự thông minh và sách lược của những thế hệ, tầng lớp những người lãnh đạo của nước ta từ trước đến nay. Cá nhân Rose trung lập, không có nhận định gì cụ thể gì về Đảng hay đường lối lãnh đạo đất nước, duy chỉ có một điều mà Rose cảm thấy cảm phục là những thành lũy phòng vệ vững chắc của nước ta trước thói xâm thực của Trung Quốc hay bất kỳ một quốc gia nào khác.

Để xâm thực một quốc gia thì thông qua con đường văn hóa là một trong những cách làm hiệu quả nhất, còn nếu trong bối cảnh xã hội hiện tại, có thể là công nghệ và mạng xã hội. Trung Quốc là quốc gia duy nhất hiểu rõ và gay gắt với điều này nhất. Họ cấm vận các ông lớn công nghệ và các nền tảng phổ biến toàn cầu như Google, Facebook hay Youtube. Họ tự xây dựng mạng xã hội, công cụ tìm kiếm và nền tảng chia sẻ của riêng mình, nhằm kiểm soát và thao túng người dân theo mức độ cực đoan nhất.

Việt Nam không giàu nguồn lực và tài nguyên như Trung Quốc, nhưng chính vì vậy mà chúng ta phải mưu lược để phát triển tốt hơn. Chúng ta tạo ra sự cách biệt bằng ngôn ngữ. Đảng và nhà nước vẫn chế tài và kiểm soát thông tin lưu hành một cách hiệu quả nhưng ngấm ngầm. Họ không tỏ ra cực đoan và thẳng thừng như Trung Quốc, nhưng lại êm ái và ẩn sâu như một mạch nước ngầm chảy siết. Chính bởi điều này mà Việt Nam vẫn có thể giữ được hòa khí và thích ứng được với sự luân chuyển quyền lực và phức tạp của chính trị thế giới, nhưng vẫn cởi mở tiếp thu cái mới, cái hay để vươn mình đi xa hơn, chứ không để lòng tự tôn thượng đẳng như Trung Quốc cản trở. Việt Nam là quốc gia có tốc độ tăng trưởng kinh tế dẫn đầu khu vực Đông Nam Á – gồm những quốc gia như Singapore, Thái Lan, Indonesia và Philippines, theo báo cáo mới nhất của Nikkei Asia.

Việt Nam đã phát triển thế nào để tránh bị đồng hóa bởi Trung Quốc?

Còn có một câu chuyện thế này, gọi là giai thoại kháng chiến vào những năm 80, 85 thế kỷ trước, đó là khi Trung Quốc có cái trò nuôi vịt, gà thả rông ở biên giới, hàng trăm nghìn con gà vịt các loại thả rông, tràn sang đất Việt Nam, cứ gà vịt Trung Quốc đi tới đâu thì người nước họ lại lập trại ở đó, lâu dần mặc nhiên coi đất đó là của Trung Quốc.

Tình hình căng thẳng, mình bắn thì không được kẻo lại xảy ra chiến tranh loạn lạc, khi mà nước ta mới thoát khỏi chiến tranh với Mỹ quốc cách đó có vài năm. Thế là mấy anh biên phòng nhà ta nghĩ ra cái trò nuôi chó thả rông. Gà vịt thả ra đến đâu, chó cắn chết sạch đến đó, vừa không mất công cơm nước nuôi chó, vừa để vỗ béo cuối năm đơn vị có món ăn mừng (thời đó thịt chó vẫn là đặc sản).

Dần dần gà vịt bị chó của biên phòng cắn chết sạch, rồi đồng bào dân tông cũng tiện tay bắt để cải thiện bữa ăn, từ đó người dân Trung Quốc ở biên phòng cũng không dám nuôi thả như trước nữa, tự rút trại về, đất của mình được lấy lại mà không tốn viên đạn nào. Dân ta hồi đó cứ vui vui mà nói với nhau rằng hãy yêu nước bằng trái tim nóng và cái đầu lạnh, nghĩ cũng khéo làm sao.

Đây quả là một bài viết ngẫu hứng, và có thể bạn cũng sẽ tự hỏi mục đích cụ thể của bài viết này, hay có một nguyên cớ nào khác dẫn tới hay không – thì đúng, bạn thật sự rất nhạy bén và nguyên cớ khiến cho Rose bận tâm là vì bản thân đang làm việc cho một tập đoàn Trung Quốc. Dù thế nào đi chăng nữa, những quan điểm quan trọng đã được nêu rõ trong bài. Thử suy ngẫm xem liệu có điều gì phù hợp với nhận thức cuộc sống không bạn nhé.

Bình luận
error: Content is protected !!
%d bloggers like this:
Ads Blocker Image Powered by Code Help Pro
Ads Blocker Detected!!!

Rose thấy bạn đang sử dụng phần mềm Adblock trên trình duyệt của mình. Vui lòng ủng hộ blog bằng cách tắt Adblock hay loại trừ So awkward, Rose ra khỏi danh sách bạn nhé! Ngay sau đó bạn sẽ được truy cập vào toàn bộ nội dung hữu ích trên blog ngay thôi! Cảm ơn bạn!

Refresh