fbpx
Diary

You can never be above the opportunity

Nghĩ cho cùng, ai trong chúng ta cũng đã phải cần đến những cơ hội phát sinh trong quãng đường đó để tiến xa hơn nữa trong cuộc sống, sự nghiệp hay thậm chí là tình cảm. Bởi thế mà một tấm lòng đầy trân trọng, tích cực và thái độ tốt như những ngày đầu tiên sẽ mãi là một bài học vỡ lòng cần phải được lặp lại, hết lần này đến lần khác.

Không thể xem nhẹ bất kỳ một cơ hội nào (You can never be above the opportunity), bạn đã bao giờ được ai nhắc nhở điều này chưa? Bản chất của câu nói này chính là về thái độ của ta khi tiếp nhận một cơ hội mới; bởi đôi khi trong cuộc sống mỗi người vẫn nghĩ rằng việc tiếp nhận một cơ hội xảy đến là nằm ở sự lựa chọn của chính ta, nhưng dù từ chối hay đồng ý tiếp nhận cơ hội đó thì thái độ của ta phải là điều đặt lên trên hàng đầu.


Rose ít khi nào bỏ qua cơ hội đến với mình, từ phỏng vấn công việc, gặp gỡ để mở rộng mối quan hệ, đến cộng tác với những bạn đang là startup. Không phải cái gì cũng nhận, dĩ nhiên, nhưng đã nhận thì phải thực sự cam kết và nhiệt thành với nó. Về suy nghĩ là vậy, nhưng về thực hành thì quả nhiên không dễ. Hãy để Rose kể cho bạn nghe về câu chuyện của chính mình.

Đã bao giờ bạn đến một buổi phỏng vấn xin việc để làm bài kiểm tra năng lực, nhưng ngay trong cuộc trao đổi với nhân sự, họ đã trao đổi luôn với bạn về mức lương cố định của bạn sẽ được nhận nếu trúng tuyển; và đó là một khoản thấp hơn con số mà bạn dự tính rất nhiều lần, điều mà nhân sự đã không nói thông qua cuộc điện thoại hẹn phỏng vấn (ghi rõ trong yêu cầu tuyển dụng là mức lương có thể thương lượng và thực tế là chẳng có sự thương lượng nào được diễn ra cả). Đây là lúc mà Rose dự tuyển cho vị trí fashion editor của tờ Harper’s Bazaar Việt Nam.

Bạn sẽ bực dọc hay thất vọng trong hoàn cảnh của Rose chứ? Đối với Rose là vừa bực dọc, vừa thất vọng, bởi tòa soạn ở tận quận 2 là một quãng đường rất xa đi từ nhà. Nhưng thay vì từ chối làm bài kiểm tra năng lực, Rose vẫn ở lại để hoàn thành mục đích ban đầu được đề ra của ngày hôm đó, để tự thẩm định rằng năng lực hiện tại của bản thân có đáp ứng được yêu cầu của công việc mà mình đã ứng tuyển vào hay không.

Mất 3 tiếng đồng hồ để ngồi làm bài là nhờ ơn của chị nhân sự đã không cho mình được quyền truy cập mạng. Yêu cầu của bài kiểm tra là lược dịch lại một bài viết thẩm định bộ sưu tập mới nhất của thương hiệu Alexander McQueen, và phần sau là phỏng vấn giám đốc sáng tạo đương nhiệm của hãng – Sarah Burton. Cái khó của Rose là phải gần như mô tả lại chi tiết thiết kế của bộ sưu tập (qua nội dung của bài viết) mà không có một hình ảnh để đối chiếu nào trong 4 trang tờ giấy A4 in chữ mà bên nhân sự đưa ra.

Sau ngày hôm đó thì họ cũng biệt tăm, không một lời phản hồi kết quả (như đã hứa), và điều đó càng khiến Rose cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi biết rằng mình may mắn không thuộc về nơi đó.

Đó không phải là lần đầu tiên Rose ứng tuyển vào vị trí biên tập của một tòa soạn. Trước đó, còn có một tòa soạn khác mà Rose cảm thấy đang rất được lòng người trẻ – Vietcetera. Với một thái độ rất mong muốn được làm việc ở vị trí chính thức, hay chí ít là hợp tác cùng tòa soạn trong vai trò là cộng tác viên, cộng với sự thật rằng họ đang RẤT CẦN nhân sự ở vị trí tuyển dụng đó, Rose đã gắng sức làm tận 3 bài bình dịch và biên tập theo yêu cầu (bình dịch nghĩa là lược dịch lại một bài viết quốc tế nhưng có thêm vào đó kiến thức, hiểu biết và đưa vào bài sự so sánh tương quan với những gì đang diễn ra tại Việt Nam) để thuyết phục họ ở phần kiểm tra năng lực.

Sau khoảng gần 3 tuần không thấy hồi âm kết quả, Rose đã gửi email hỏi thăm tình hình thì Strategy & Operation Manager của Vietcetera đã trả lời rất vắn tắt rằng team đang rất bận và chưa có thời gian để xem xét bài viết của ứng viên, và hẹn Rose ngay ngày mai sẽ đưa ra kết quả cuối cùng. Và kết quả cuối cùng của họ là “Cảm ơn bạn đã kiên nhẫn đợi hồi âm từ bên mình. Sau khi review application của bạn thì team quyết định sẽ không chọn bạn vào vòng tiếp theo.” Dĩ nhiên là còn một dòng chào, một dòng cảm ơn, và một dòng chúc may mắn lần sau nữa.

Rose vẫn hy vọng rằng sự nhiệt thành, và mong muốn được hợp tác cùng tòa soạn sẽ được ghi nhận, và đã gửi email phản hồi rằng liệu mình có thể biết được nguyên do cụ thể hay không. Bên đó hồi đáp lại bằng một sự thinh lặng. Sau lần đó, mặc cho dù Vietcetera và định hướng cùng nội dung xây dựng của tờ báo được độc giả trẻ hết mực đón nhận, nhưng mình cảm thấy thiếu thiện cảm với nguồn nhân lực đang xây dựng bộ máy đó, và đó sẽ là điều đầu tiên khi mình nghĩ về Vietcetera, chứ không phải là bất kỳ một bài viết chất lượng nào khác.

You can never be above the opportunity
Thank you up first, thank them and opportunities up next.

Điểm chung của cả hai kinh nghiệm trên đều là sự nhìn nhận và đánh giá nghiêm túc về thái độ của Rose khi đón nhận một cơ hội nghề nghiệp mới. Thành thực thì Rose không hối tiếc thời gian, lẫn trí lực mình bỏ ra để hoàn thành những yêu cầu trong quá trình tuyển dụng, bởi đó là điều mà bản thân mình muốn bản thân phải luôn ghi nhớ, rằng mình sẽ luôn phải làm hết sức, có thái độ hợp tác, tích cực và chuyên tâm đối với bất kỳ một cơ hội mới nào. Còn nếu đã từ chối cơ hội thì cũng phải có một lời giải thích chính đáng, cũng như gợi mở giúp họ một hướng đi khác hay giới thiệu người khác có thể giúp đỡ.

Mỗi người trong chúng ta sẽ đến một thời điểm mà bản thân có vị thế, trải nghiệm hay năng lực vượt xa những gì mà người khác mong đợi hay muốn nhờ cậy những gì bạn có để giúp ích cho họ. Nhưng quãng đường để vươn đến thời điểm đó sẽ không hề nhanh chóng hay dễ dàng. Nghĩ cho cùng, ai trong chúng ta cũng đã phải cần đến những cơ hội phát sinh trong quãng đường đó để tiến xa hơn nữa trong cuộc sống, sự nghiệp hay thậm chí là tình cảm. Bởi thế mà một tấm lòng đầy trân trọng, tích cực và thái độ tốt như những ngày đầu tiên sẽ mãi là một bài học vỡ lòng cần phải được lặp lại, hết lần này đến lần khác.

Bình luận
%d bloggers like this: