fbpx
SHORT PROSES

Tài xế công nghệ, thuốc lá và cocaine

Nghĩ kể cũng đúng, con người ta dù có lớn thế nào thì bản lĩnh và vận mệnh vẫn nằm ở khả năng kiểm soát bản thân mà thôi.

Trời hửng sáng nó đã vồn vã chuẩn bị cho một buổi hẹn phỏng vấn công việc. Nó tặc lưỡi mặc định là đi để thử xem công ty người ta sẽ thỏa thuận thế nào cho vị trí tuyển dụng đó, mặc cho dù đã lường trước được kết quả sẽ không được như nó kỳ vọng. Quýnh quáng quá vì sáng này không hiểu sao nó thèm ngủ hơn hôm qua, thay vì thong thả đặt xe bốn bánh cho nhàn nhã trên cả quãng đường xa xôi, thì giờ nó phải ngồi sau lưng một bác tài xế công nghệ lớn tuổi.

Vì bác lớn tuổi nên nó chẳng dám hục hặc khích bác chạy cho lẹ để nó còn kịp hẹn, dù rằng bụng dạ cứ sục sôi nơm nớp sợ trễ, nhưng thôi nó trách mình trước rồi ráng ngồi yên đằng sau. Bác tài xế công nghệ dòm có vẻ bươn chải dữ lắm, như thể bác đã trải qua bao tháng ngày lao động quật khởi và đến lúc về hưu vẫn còn muốn tiếp tục làm ra kinh tế, vậy là bác chọn công việc làm tài xế công nghệ. Bởi thế mà cái sự nhàn nhã của bác khiến nó không khỏi lắng lo không biết có kịp giờ hẹn không. Đầu tiên là bác hạ tốc khi thấy đèn dần chuyển sang đỏ dù rằng bác đã ở ngay trước nó, hay là lắm lần bác chọn những con đường đông người mỗi sáng để hòa mình vào, rồi bác còn tùy ý dừng lại ở bên ven đường để mua gói thuốc lá.

Thật ra cuộc giao thương giữa bác và chị bán thuốc cũng diễn ra chóng vánh. Gói thuốc lá nhỏ bác vừa bỏ vào túi chắc tầm 20 điếu và chỉ vỏn vẹn có 10,000 đồng. Rẻ rúng làm sao, nó trộm nghĩ. Bác đang chạy một cuốc xe sáu cây số với giá hơn 50,000 đồng, 40,000 đồng còn lại chắc đủ tiền đổ nửa bình xăng, và có lẽ sẽ chẳng dư được đồng cắc nào để chữa bệnh nếu cứ tiếp tục hít hà cái thứ chất độc hại rẻ tiền đó vào người. Hút thuốc lá vốn dĩ đã là cửa tử, nhưng cái ngày chạm tay đến cửa tử sẽ càng gần hơn nếu thuốc lá lậu, thuốc lá dởm cứ được bày bán công khai và tràn lan như thế, và hỡi ôi! bác tài xế công nghệ này cũng chỉ là một trong những nạn nhân đang héo mòn của nền kinh tế bẩn.

Nhớ về cái đợt mà nó gặp một anh bạn người Mỹ đang làm việc ở Việt Nam tại căn hộ chung cư khang trang của anh giữa trung tâm thành phố, đã mời nó hít thử cocaine cùng anh. Nó, dĩ nhiên, từ chối hẳn. Cái thứ bột màu trắng tinh được chứa đựng trong một cái bịch nhựa nhỏ khiến nó ngớ người. Nó không nghĩ có ngày sẽ được nhìn thấy thứ chất độc đó được sử dụng bởi người khác ngay trước mắt. Anh điệu nghệ lắm, lấy thẻ ngân hàng dã cho nhuyễn bột trắng trước khi hít một hơi thật sâu không gián đoạn. Nó không nghĩ xấu về anh, nó chỉ bất giác hỏi rằng anh kiếm đâu ra cocaine ở Sài Gòn.

Anh ta nói rằng Sài Gòn về đêm, ở những quán nhậu mở cửa trễ sẽ có những người bán hàng rong khệ nệ xách những cái thùng cắp nách to, chứa cả trăm gói thuốc lá đủ loại để mời chào những thực khách vẫn đang chí thú ăn nhậu. Nếu khéo hỏi thì họ – những người bán thuốc sẽ biết nhu cầu mà bán cocaine cho. Họ sẽ khéo léo để cocaine vào trong những cái gói thuốc lá để không bị bại lộ, và thường họ cũng sẽ chỉ nhắm đến khách Tây là chính yếu.

Từ thuốc lá đến cocaine, nó chỉ nghĩ sao nhiều người sống hời hợt quá. Phải chăng họ cũng chẳng mong đợi hay cầu cạnh gì ở tương lai của chính mình, và bỏ qua thực tại khi họ biết là hại cả người lẫn kinh tế, nhưng vẫn cứ chọn sa đà và cuốn theo lạc thú từ độc chất.

Là một người thực hành triết lý sống của chủ nghĩa Khắc kỷ, nó luôn dặn mình phải tránh xa những lạc thú, và nhất là những loại lạc thú có thể chế ngự nó chỉ sau một lần trải nghiệm. Có thể cuộc sống sẽ chỉ toàn những thực tế, khó khăn và áp lực nhưng việc thoát ly trong thoáng chốc bởi những thứ kích thích như nicotine hay cocaine sẽ không thể nào thay đổi được hiện thực mà nó thuộc về. Vậy nên nó tự nhủ phải sống có mục đích, trách nhiệm với chính bản thân mình, và tốt hơn hết là vẫn theo đuổi rành mạch một triết lý sống giúp nó định hướng tốt hơn khi tiến về tương lai.

Những vướng bận trong tâm thức khiến nó quên đi cả chặng đường dài và thời gian đang điểm từng giây hối hả đến cuộc hẹn phỏng vấn. Nó cũng nhận ra là địa chỉ đặt điểm đến của nó bị sai, và khiến cho bác tài xế phải chạy thêm gần hai cây số để đến đúng địa chỉ. Bác không cáu cũng chả rầy nó lắm. Chỉ có liên tục cầm điện thoại dò tìm đường và hỏi rằng liệu nó có đã đặt đúng địa chỉ chưa. Đến nơi thì nó trễ hẹn chỉ tầm 5 phút, vượt quá sự mong đợi trước đó nên nó cũng thấy có chút ngại ngùng vì đã đặt sai địa chỉ lẫn nghi ngờ bác tài xế. Nó đã hỏi rằng liệu có thể trả thêm tiền để bù cho quãng đường chạy thêm của bác hay không.

Cuối cùng thì nó cũng gửi cho bác tài xế công nghệ thêm 10,000 đồng, bằng giá trị của gói thuốc lá mới toanh mà bác chưa kịp khui vừa nãy. Nó nghĩ gửi thêm tầm đó là xứng đáng, và rồi thì bác cũng sẽ dành dụm nó để tiếp tục được hưởng cái lạc thú độc hại đó thôi.

Nghĩ kể cũng đúng, con người ta dù có lớn thế nào thì bản lĩnh và vận mệnh vẫn nằm ở khả năng kiểm soát bản thân mà thôi.

Bình luận
error: Content is protected !!
%d bloggers like this:
Ads Blocker Image Powered by Code Help Pro
Ads Blocker Detected!!!

Rose thấy bạn đang sử dụng phần mềm Adblock trên trình duyệt của mình. Vui lòng ủng hộ blog bằng cách tắt Adblock hay loại trừ So awkward, Rose ra khỏi danh sách bạn nhé! Ngay sau đó bạn sẽ được truy cập vào toàn bộ nội dung hữu ích trên blog ngay thôi! Cảm ơn bạn!

Refresh