fbpx
Những gì còn lại của người đã khuất
SHORT PROSES

Những gì còn lại của người đã khuất

Chẳng có gì trên thế gian có thể mãi mãi tồn tại. Câu chuyện về những gì còn lại của người đã khuất khiến ta phải bất chợt cảm thấy chột dạ, rằng mình liệu đã đang sống có ý nghĩa và đẹp với cuộc đời được ban cho và cả những xung quanh ta hay chưa. Trầm mặc một lát, chắc hẳn ai cũng đã có cho mình câu trả lời.

1.

Của thừa tự của ông nội mà bà nội tôi vẫn lưu lại là những tấm ảnh cũ mèm, những tấm bằng tuyên dương ông nội từ thời còn trẻ, và một tủ đầy ắp tất cả những bộ đồ của ông nội mặc lúc còn sống. Tất cả mọi thứ đều được sắp đặt ngay ngắn, bất di bất dịch tại những gian phòng ấm cúng nhưng nay đã vắng bớt đi một bóng hình thân thiết. Nói là của thừa tự cho sang, chứ chúng chẳng có giá trị gì cả đối với người ở lại ngoài những xúc cảm vấn vương và kỷ niệm lắng đọng trong tâm thức.

Những tấm bằng khen được đặt để tại nơi trang trọng và dễ nhận thấy nhất trong phòng khách. Vài tấm ảnh được chọn để lồng khung và đặt trên đầu giường còn lại phần lớn được lưu trữ trong những cuốn album ảnh cất kỹ trong chiếc ngăn kéo luôn được khóa chặt. Những bộ quần áo được xếp gọn gàng ngăn nắp trong tủ như từ thời ông còn sống. Thi thoảng khi mở tấm cửa tủ quần áo đó ra, mùi nước xả trong từng xếp áo quần đã cũ đó lại thoảng ngát mùi thơm khiến cho ai đứng đó cũng phải hoài niệm với một tấm lòng xuyến xao. Vì người không mặc nên còn đọng mãi mùi hương.

2.

Khi nhớ về những người đã khuất với một tấm lòng chất chứa đầy hoài niệm cảm xúc, đã bao giờ ta nghĩ đến cái ngày sẽ mãi đi xa và để lại trần thế này những gì? Phải chăng xã hội đã hình thành nên một nếp sống quen thuộc áp đặt cho phần đông; ai cũng lập nghiệp, sinh con và cố gắng nuôi nấng chúng trưởng thành. Mọi công sức, gia tài sẽ mặc nhiên trở thành của thừa tự để lại cho thế hệ nối dõi. Nếu mà có của thừa tự để lại cho hậu thế thì ắt hẳn ai cũng sẽ yên lòng, mãn nguyện mà nhắm mắt xuôi tay.

Những gì còn lại của người đã khuất không chỉ là của cải, đất đai. Sự tồn tại của những món đồ dùng thường nhật, quen thuộc của người đã khuất sẽ được xử trí thế nào? Liệu chúng sẽ được trân quý như một món đồ nặng nghĩa tình, được cất đặt, gói ghém, trân quý như một món đồ vô giá để gợi nhắc lại người cũ không? Nếu được như thế thì chẳng có phải chăng ta đã thực sự được yêu thương, tôn trọng quá nhiều?

Cuộc sống vô thường là điều vẫn luôn được đề cập trong các câu chuyện phiếm hằng ngày, có thể là theo một cách chua xót hay chấp thuận rằng cũng sẽ đến lúc tới lượt mình. Chẳng ai biết trước được cuộc sống ngày mai của những ngày mai sẽ xảy đến như thế nào. Vậy thì nên cứ tốt nhất là sống đẹp, tích cực và chan hòa với mọi người xung quanh để khiến cho mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn, để mọi ký ức đẹp đẽ nhất sẽ tại diện trong lòng những người xung quanh. Mặc nhiên cho rằng đó sẽ là cách tốt nhất để lại dấu ấn về sự tồn tại của chúng ta, khi được nhắc đến một cách đầy lạc quan, tiếc nuối, và cả những hoài niệm đẹp qua lời kể từ những người còn dành nhiều chút nhớ nhung nghĩa tình cho người đã khuất.

3.

Luận bàn về chuyện sống chết có lẽ chẳng ai muốn dấn sâu. Cái sự tham muốn luôn được khỏe mạnh, tràn trề sinh lực như thời niên thiếu cũng vì thế mà chẳng chừa lấy một ai trong chúng ta. Ta cứ nghĩ hoài nghĩ mãi về việc làm sao để có thể sống đẹp, sống tích cực, sống có ích, sống chân thành để khiến cho mọi mối quan hệ nhờ đó mà trở nên bền lâu và thân tình hơn. Hay là tự hỏi chính ta liệu rằng số lượng có thật sự quan trọng hơn chất lượng? 10 người nói tốt và đôi lúc nhớ về mình liệu có thể sánh bằng 1 người luôn mãi nhớ về ta vì sự hiện diện của ta trong cuộc đời của họ đã khiến nó trở nên có ý nghĩa và tốt đẹp hơn?

Sống để có thể làm vừa lòng tất cả mọi người là điều không thể. Một người luôn mãi nhớ về ta có lẽ chỉ khả dĩ là người bạn đời đầu ấp tay gối hằng đêm với ta. Liệu khi nhận thấy được điều này, những con người yêu thích sự tự do cá nhân và đời sống độc thân có cảm thấy chạnh lòng? Không có người bạn đời gắn bó sẽ khiến ta mất đi một nhân chứng thân cận cho cuộc đời của ta lúc còn sống là như thế nào. Không có người bạn đời thủy chung cũng đồng nghĩa với việc ta cũng chẳng có hậu thế để thay người nhớ nhung hay hoài niệm thân mật về ta cả. Hai chữ gia đình cũng vì thế mà trở nên thân thương và vô giá hơn bao giờ hết.

Chẳng có gì về sự tồn tại và những cống hiến của ta được trữ lưu một cách thân mật nếu thiếu vắng đi gia đình. Nếu may mắn khi ta là một nhà hoạt động vì quyền của con người, một nhà cầm quyền liêm chính và sáng suốt, một ngôi sao trong làng giải trí được vạn người mến mộ, một doanh nhân thành đạt, một nhà bác học, nhà nghiên cứu thành công với những đóng góp và cống hiến to lớn giúp ích cho sự phát triển của xã hội và tạo dựng được tiếng tăm lẫy lừng; nếu là như vậy thì chiều hướng câu chuyện sẽ trở nên tích cực hơn.

Nhưng thực tế thì mấy ai có thể trở thành một vĩ nhân như Napoléon Bonaparte, Marx Lenin, Darwin, Marie Curie, Thomas Edison, Hồ Chí Minh, Martin Luther King Jr, Leonardo Da vinci, William Shakespear, Ernest Hemingway, Mozart hay là một Elvis Presley, Steve Jobs, Kobe Bryant, Avicii, hay một minh tinh tài hoa nhưng bạc mệnh như Marilyn Monroe để mà được bao người mãi tôn quý và nhắc nhớ?

Chẳng có gì trên thế gian có thể mãi mãi tồn tại. Câu chuyện về những gì còn lại của người đã khuất khiến ta phải bất chợt cảm thấy chột dạ, rằng mình liệu đã đang sống có ý nghĩa, đẹp với cuộc đời được ban cho, và cả những người xung quanh ta hay chưa. Trầm mặc một lát, chắc hẳn ai cũng đã có cho mình câu trả lời.

Người đã khuất và những gì còn lại - So awkward, Rose
Bình luận
error: Content is protected !!
%d bloggers like this: