fbpx
SHORT PROSES

Con gián gặm xà phòng

Truyện ngắn của Rose: Con gián gặm xà phòng

Đã nhiều hơn một lần, tôi thấy mấy tên gián bặm trợn, ngang nhiên, rau ráu gặm xà phòng rửa tay trên bồn rửa phòng tắm nhà tôi.

Xà phòng toàn hóa chất, ấy thế mà tụi gián vẫn chẳng nề hà mà gặm lấy gặm để, hằn những đường sọc dài tựa như rãnh rạch dọc theo thuôn của miếng bánh. Nếu mà tôi không nhiều hơn một lần chứng kiến tận mắt, chắc hẳn sẽ nghĩ rằng những đường rãnh thẳng thớm là dụng ý của nhà sản xuất mà có nghĩ mãi chắc cũng sẽ chả hiểu được cắc cớ vì sao họ lại phải làm thế.

Tôi ở một mình ên trong cả một không gian sống rộng đến gần 15 trượng vuông méo (nhà tôi không vuông thành góc cạnh như nhiều hình thái xây dựng kiến trúc thông thường khác), một trệt, một lầu. Rộng là thế bởi tôi chỉ lủi thủi trong phòng mình, với phòng tắm, thi thoảng ghé gian bếp để nấu nướng hay bày vẽ tý gì đó. Lũ gián chỉ tụ tập ở trong mỗi phòng tắm nhỏ cho khách đến chơi nhà ở tầng trệt. Nhung nhúc nhưng ẩn mình kín đáo giữa những kẹt tường, tủ gỗ.

Khéo có khi lại là cả một đại gia đình sinh sôi nảy nở trong cái không gian tối hù, chật hẹp đó. Mẹ tôi thi thoảng lên ở cùng vẫn dọn dẹp kỳ cọ gạch bông sáng sạch như mới. Lũ gián cũng thế mà chẳng thấy tăm hơi đâu cả. Chắc tại chúng ngửi và cảm được thấy hơi người, và có thể là tại ánh đèn điện được dịp mà sáng tỏ nhiều hơn.

Tôi chả nấu ăn mấy. Tủ lạnh lúc nào cũng chứa đựng toàn sữa chua nhẹ đường và rau củ. Thịt cá mẹ tôi để trong tủ đông, đi chợ mỗi lần lên thăm con mà nấu không hết thì thể nào lần lên sau cũng vẫn còn lôi ra để mà nấu tiếp được. Không có đồ ăn thừa mứa trong chạn bếp hay thùng rác nên lũ gián ký sinh trong nhà chẳng thể nào bòn rút được gì nhiều. Đẫy ăn nếu như lũ nó ở nhà khác chứ nhà này thì không.  

Thật ra tôi không sợ hay ghê tởm gì lũ chúng nó cả. Nhiều người ở các nước văn minh nhìn lũ gián là một hiện thân của đức ở bẩn, hiếm thấy và bệnh tật. Nước họ (những nước tiến bộ) với nước ta về vấn đề vệ sinh và chất lượng môi trường là một phép đo lệch cả tày gang. Vậy nên người nước mình nhìn gián cũng quen mắt và bớt miệt thị lũ chúng nó hơn.

Ấy thế mà tôi vẫn mấy lần hốt hoải vì thấy chúng đập cánh tảo tác rồi lượn mấy vòng trên không trước khi neo đậu ở một chỗ khác. Mà tôi đã kể chuyện ngày xưa, lúc còn là một đứa học sinh cấp 3 (cấp 2 tôi ở cùng ông bà nội) sống cùng nhà với ba với má, mấy lần tôi sực tỉnh giữa đêm vì bị gián gặm đứt tóc đau điếng chưa?

Thuở đó tôi thù ghét cái lũ gián lắm. Không chỉ một lần bị gặm tóc như thế khiến tôi bị ám ảnh phần nào trước khi chìm vào giấc ngủ hàng đêm. Vậy mà cũng qua cái thời cấp 3 đấy, tài thật. Tài hơn nữa là bây giờ tôi dạn và chai lỳ hơn, chẳng sợ gì cả. Mấy bận tụi nó neo đậu hay lỡ bay sà vào người thì tôi cũng chỉ rùng mình, chột dạ một tý rồi hẩy tụi nó ra chỗ khác. Tôi sống một mình, mấy bận tặc lưỡi, có tụi nó cũng là sinh vật sống cùng chia sẻ cái không gian rộng hơn cả nhu cầu thế này cũng không tệ mấy.

Câu chuyện về mối quan hệ giữa tôi và lũ nó không hẳn là sẽ không có hồi kết. Thực chất nó sẽ bắt đầu với việc tôi dẫm chết dí một con gián trên sàn nhà, bởi chợt thấy bóng dáng một con khác đang lấp ló gần cái bánh xà phòng. Từ khi nhận ra lũ nó là tác nhân khiến hư hao bánh xà phòng vệ sinh và cái hành vi tiêu thụ ghê răng ấy xuất hiện trong suy nghĩ của tôi. Điều tôi vẫn thường làm khi bước vào phòng vệ sinh là rảo mắt về phía cái miếng bánh xà phòng ở ngay cái vị trí nhìn thẳng từ cửa vào.

Lần này cũng không ngoại lệ và tôi chợt trở thành kẻ thủ ác. Tiếng rụm giòn ớn óc phát ra giữa cái đôi dép đi trong nhà với sàn gạch chứ không phải là tiếng kêu thiết thảm của con gián khiến tôi cảm thấy rùng mình.

Nhìn con gián nằm chèm bẹp thoi thóp dưới sàn mà tôi tự nhận ra rằng lúc bị dẫm lên như thế thì cái sự đớn đau thấu tận xương tủy mà người ta vẫn thường cảm thán văn vẻ đó là đang hiện hữu ngay trước mắt tôi đấy.

Tại sao chúng ta sinh ra lại có một tiếng nói và phát triển ngôn ngữ? Thanh giọng là một phần thuộc cơ chế tự nhiên giúp tăng cường bản năng sinh tồn của chúng ta. Không chỉ để trao đổi với nhau, khi chúng ta đớn đau, hệ thần kinh truyền dẫn các xung mạch nhanh chóng để xử lý thông tin trong não bộ và khiến chúng ta phát ra âm thanh, kịp thời truyền phát ra tín hiệu cho các loài xung quanh cảm nhận được sự sợ hãi, nỗi đau mà chúng ta đang gánh chịu. Nhờ đó phần nào giúp cho hành vi phản ứng tự nhiên của những loài khác sẽ ngưng lại việc chúng đang làm, kịp lúc để không làm chúng ta bị thương tổn, đau đớn hơn, hoặc là tiếp tục hăng tiết để cấu xé con mồi nếu như đó là một bữa trưa của một loài thú ăn thịt như sư tử chẳng hạn.

Có bao giờ bạn được nghe một con gián cất tiếng kêu chưa?

Tôi chẳng hiểu nổi cái lũ nó đã làm phật lòng gì đấng tạo hóa vạn năng để rồi phải chịu sự trừng phạt khủng khiếp như vậy. Sống chui nhủi ẩn dật, hôi hám, hình thái gớm ghê, không có quyền lên tiếng, ăn cả bánh xà phòng hóa chất vì đơn giản là có thể, bị loài người căm ghét và lúc chết thì bị lũ kiến xé xác ra từng mảnh rạc rời, chỉ chừa lại những cái khẻo chân và đôi cánh màu nâu cáu bẩn, tựa nghèo khốn, đơm đượm, buồn bã như chính cuộc đời ngắn ngủi của lũ nó vậy.

Đã vậy con gián xấu số bị tôi dẫm lên, lại bị hại chết tức tưởi bởi chính đồng loại của nó, một con gián gặm xà phòng khác.

Con gián gặm xà phòng
GIÁN ĂN XÀ PHÒNG ĐÂY NHÉ! ẢNH TỪ BÁC GOOGLE.

Bình luận
%d bloggers like this: