fbpx
Review

Catwoman – Guilty pleasure của một người trưởng thành thích xem siêu anh hùng

Catwoman chính là guilty pleasure của Rose và hôm nay mình sẽ review về bộ phim yêu thích và tầm ảnh hưởng của nó đến việc bồi dưỡng nhận thức của mình về quyền của phụ nữ tại Hollywood.

*Guilty Pleasure (đam mê tội lỗi) là một cảm xúc thích thú mà bạn có được khi yêu thích một bộ phim, bài hát, chương trình truyền hình,… bị đánh giá không tốt bởi số đông người khác. What the heck? Mỗi chúng ta là một cá thể riêng biệt với khiếu thị khác nhau bởi môi trường, lối sống, văn hóa và giáo dục. Mình thích thì mình nhích thôi, đúng không? Catwoman chính là guilty pleasure của Rose và hôm nay mình sẽ review về bộ phim yêu thích và tầm ảnh hưởng của nó đến việc bồi dưỡng nhận thức của mình về quyền của phụ nữ tại Hollywood.


Để nói về Catwoman (2004) thì đây là một trong những bộ phim mình rất yêu thích vì mình xem nó từ khi còn nhỏ. Ở độ tuổi cấp 2, cùng với việc mình chưa hoàn toàn nắm được ích lợi của mạng internet trong việc tìm kiếm thông tin (ngày đó ra quán nét chắc chỉ để chơi game online), mình đã không nhận thức được (thậm chí là không biết) rằng tại sao bộ phim này bị xem là “thảm họa”, “bom xịt”, “thất bại”, “trũng sâu trong sự nghiệp diễn xuất của Halle Berry”, “bộ phim anh hùng dở tệ nhất từng được sản xuất” và rất nhiều nhận định tiêu cực khác về nó.

Cũng chính bởi thế, nó giúp mình nhìn nhận khách quan hơn về tất cả mọi khía cạnh của bộ phim, khi không biết gì về nhân vật trong cốt truyện nguyên tác là như thế nào; hay cách quay dựng và biên tập của đạo diễn, kỹ xảo hậu kỳ (yếu tố chuyên môn), hình tượng diễn xuất nhân vật và biên kịch lời thoại… Tất cả yếu tố này chỉ được mình nghiên cứu khi xem lại Catwoman trong thời gian gần đây.


Mình biết là không nên để những cụm từ tiêu cực để nói về Catwoman ngay từ đầu của bài review phim, nhưng chắc có lẽ đây sẽ là một cách riêng để mình review những bộ phim bị ném đá nhiều. Bằng cách đưa ra những dẫn chứng với nghiên cứu, nhận định của những người đi trước, phần việc của mình, sẽ tập trung vào tuyến nhân vật, diễn xuất của các nhân vật chính, phản biện và nêu ra những yếu tố đã làm tốt của phim (theo quan điểm cá nhân) để bạn đọc có thể cân nhắc trong việc xem qua tác phẩm điện ảnh này. Dĩ nhiên, mình sẽ không tiết lộ toàn bộ nội dung của bộ phim.

Catwoman được đánh giá là thể loại phim siêu anh hùng viễn tưởng, được đạo diễn bởi Pitof (tên đầy đủ là Jean-Christopher Comar) – người mà đáng tiếc là sau Catwoman đã không còn được tín nhiệm để trở thành một vị đạo diễn chính cho bất kỳ một bộ phim trên màn ảnh rộng nào nữa. Mình dùng từ đáng tiếc vì Pitof là đạo diễn người Pháp chuyên quay quảng cáo và MV ca nhạc trước khi đảm nhiệm vai trò là đạo diễn tại Hollywood. Ông có cảm quan về thời trang và màu sắc rất tốt. Mình thích màu phim và cách mà đạo diễn này đưa yếu tố thời trang vào Catwoman một cách tròn trịa, duy mỹ và đầy cảm hứng. Mặt khác, nhạc phim được sáng tác và thu âm bởi Klause Badelt là một điểm cộng lớn của bộ phim này, không cần bàn cãi. Mình thích nhất là bản nhạc chủ đề của bộ phim là “Who’s In Control“, thể hiện bởi Natasha Schneider. Mỗi lần nghe bản nhạc đó là tâm trạng mình tích cực hẳn.

Một bản theme song xuất sắc cho một bộ phim về nữ anh hùng.

Bộ phim có kinh phí 100 triệu đô, và đạt được doanh thu là 81 triệu. Sự thua lỗ này, đến từ việc các nhà phê bình đã quá gay gắt ngay từ thời gian đầu công chiếu bộ phim; cũng như là đánh giá không tích cực từ một đại bộ phận công chúng là fan hâm mộ của phiên bản Catwoman trong truyện tranh, và trở nên thất vọng với phiên bản không-lấy-cảm-hứng-từ-truyện-tranh được đưa lên màn ảnh rộng. Catwoman của đạo diễn Pitof, đối với họ, đã lấy tên thương hiệu nhưng lại không “tôn trọng” quyền nguyên tác. Điều này (lấy tên tác phẩm nhưng không hoàn toàn áp đặt các nhân vật theo đúng với nguyên tác) không phải là hiếm hoi trong ngành công nghiệp điện ảnh, thế nhưng Catwoman lại không may còn bị đánh giá nặng nề hơn nữa bởi những yếu tố cấu thành khác.

Nhân vật Catwoman do Halle Berry đảm nhiệm, đối với mình, là một sự diễn xuất thành công. Giới chuyên môn và đại chúng so sánh Catwoman của Halle với các phiên bản trước đó của điện ảnh, đặc biệt nhất là phiên bản Catwoman do Michelle Pfeiffer thể hiện trong bộ phim Batman Returns (1992). Mình đã coi Batman Returns và nhân vật Catwoman do Pfeiffer thể hiện rất thành công, và mình cũng tin rằng đó là một phép so sánh, đối chiếu công bằng đối với Halle về diễn xuất. Nhưng nhân vật Catwoman của Halle có cái nhất mà các phiên bản Catwoman khác trước đây không có, đó là nguồn gốc và chủng tộc của Catwoman do Halle Berry thể hiện với tư cách là một phụ nữ da màu, đảm nhiệm vai chính trong một bộ phim về siêu anh hùng (đây cũng là lần đầu tiên của lịch sử Hollywood).

Nhân vật Catwoman của Halle có cái nhất mà các phiên bản Catwoman khác trước đây không có, đó là nguồn gốc và chủng tộc của Catwoman do Halle Berry thể hiện với tư cách là một phụ nữ da màu, đảm nhiệm vai chính trong một bộ phim về siêu anh hùng.

Đây rõ ràng là một dấu hiệu tích cực, một cột mốc đánh dấu sự chuyển biến tích cực trong ngành điện ảnh tại Hollywood. Rõ ràng nhiều người sẽ bỏ qua yếu tố này khi phim mới được phát hành, thậm chí còn có sự suy luận là tại sao Catwoman lại được thể hiện bởi một phụ nữ da màu mà không giữ nguyên tác là da trắng. Thực chất, thời điểm này tại Hollywood vẫn chưa phải hoàn toàn thành công trong việc đấu tranh cho quyền lợi của nữ giới, hay là diễn viên da màu. Vậy nên, có khi, việc Halle Berry là một phụ nữ da màu, đảm nhiệm vai trò là nữ diễn viên chính cũng là một yếu tố ảnh hưởng đến doanh thu của bộ phim (?) (theo như mình nghĩ).

Dù sao đi chăng nữa, mình đem lòng yêu mến Halle Berry là từ vai diễn của Catwoman, chứ không phải là từ nhân vật Storm trong X-Men năm 2000 (cũng là một nhân vật mình vô cùng yêu mến do Halle Berry đảm nhận) hay nhân vật Leticia Musgrove trong Monster’s Ball – vai diễn đã đem lại giải thưởng Oscar danh giá cho cô. Nhân vật Patience Phillips của Halle Berry là một miêu nữ nóng bỏng, là đại diện hoàn hảo cho hình tượng một người phụ nữ bản lĩnh nhưng ấm áp, nguy hiểm nhưng bao dung, bản năng nhưng sáng suốt.

Người ta cứ cợt nhả rằng, nếu không phải vì những bộ cánh kiệm vải, bó sát, gợi dục mà Catwoman mặc thì doanh thu của bộ phim sẽ còn thảm bại hơn nữa. Nhiều người cũng cho rằng, trang phục của Catwoman là điểm sáng duy nhất của bộ phim. Catwoman của Halle Berry đã đi vào tiềm thức của những cậu trai trẻ mới lớn lúc bấy giờ, giúp họ phần nào được thỏa mãn những tò mò và ham muốn bản năng của mình về cơ thể của một người phụ nữ quyến rũ nên là như thế nào. Đó đúng là một điểm thành công của bộ phim. Halle Berry tự tin với cơ thể của cô ở giai đoạn mình nhuận sắc và hứng khởi nhất. Điều này đã được tôn trọng và ủng hộ.


Những bộ cánh quyến rũ được chính cô thảo luận để rồi được chế tác bởi nhà thiết kế phục trang người Úc từng giành giải Oscar danh giá, Angus Strathie. Ông cho biết, sự lựa chọn về phục trang trong bộ phim cho thấy “một quá trình phát triển của Patience từ bản chất nghiêm trang, nhút nhát, yếu thế trong xã hội thành một người phụ nữ tìm được sự tỉnh thức trong bản năng với tư cách là một nữ thần chiến binh đầy tự do”.

Phục trang của Catwoman cũng là một điều mình cảm thấy mâu thuẫn trong quan điểm cá nhân. Mình ủng hộ Halle và quyết định của ekip trong việc tạo dựng hình tượng như thế của Catwoman (thực chất trang phục của Halle có phần kiệm vải hơn trong nguyên tác truyện tranh), nhưng cũng vừa cảm thấy đáng buồn khi mà việc một người phụ nữ chỉ được nhìn nhận bởi việc cô ta nóng bỏng và mặc đồ bó sát, khiêu khích như thế nào trên màn ảnh để khiến vừa mắt cánh đàn ông mà bỏ qua khả năng diễn xuất và nỗ lực bỏ ra của cô ấy.

Thêm hơn, Hollywood vẫn luôn là một nơi đầy rẫy sự cám dỗ và đổi chác. Chiến dịch #Metoo từ năm 2017 mới thật sự lật tẩy mặt tối này. Nhưng kể từ trước khi điều đó bị lật tẩy, mọi bí mật đều được chôn vùi hay ngậm ngùi cho qua bởi các nữ diễn viên. Việc phụ nữ phải mặc những bộ cánh kiệm vải và khiến mình trở thành đối tượng mua vui cho tâm sắc dục của đàn ông, là một điều đáng suy ngẫm.

Việc phụ nữ phải mặc những bộ cánh kiệm vải và khiến mình trở thành đối tượng mua vui cho tâm sắc dục của đàn ông, là một điều đáng suy ngẫm.

Cốt truyện, nhân vật Patience Phillips là một người có nền tảng hội họa và trở thành một nhân viên hoạt họa trong ban nghệ thuật của tập đoàn mỹ phẩm Hedare, vận hành bởi vợ chồng George và Laurel Hedare. Patience sống đúng với cái tên của mình, kiên nhẫn chờ người khác tử tế với mình, thụ động trong mọi sự và luôn cố gắng tránh né mọi tranh chấp, bất đồng trong cuộc sống. Patience sống tử tế như một hình mẫu mà mọi người sẽ yêu mến trong phim. Nếu như cô không bị hãm hại để rồi được ban cho quyền năng và trở thành một Catwoman, thì có lẽ cô cũng sẽ không muốn thay đổi bất kỳ điều gì của bản thân. Diễn tiến của bộ phim thực chất là một quá trình điều tra và ngăn chặn dã tâm của những kẻ đã hãm hại Patience. Thêm vào đó là mối tình lãng mạn giữa Patience/Catwoman và thám tử Tom Lone. Kẻ ác thì chắc chắn sẽ phải đền tội vì đây là một bộ phim về siêu anh hùng, nhưng mối tình giữa một nữ cường nhân có quyền năng phi thường và một thanh tra hình sự liệu có kết cục viên mãn hay không thì Rose để dành cho bạn đọc tự mình khám phá.

Catwoman – Guilty pleasure của một người thích xem siêu anh hùng
Patience Phillips và Midnight
Catwoman – Guilty pleasure của một người thích xem siêu anh hùng
Geogre và Laurel Hedare.

Những pha hành động của Halle Berry trong bộ phim theo mình nghĩ là vừa đủ. Từng cử chỉ, hành động trong giao chiến đầy dứt khoát, thanh thoát, kết hợp với dáng đi uyển chuyển của một miêu nữ đều hoàn toàn phù hợp. Thêm hơn, công nghệ CGI (Công nghệ mô phỏng hình ảnh bằng máy tính) cũng giúp đem đến hiệu ứng thị giác sinh động và góc nhìn đa chiều cho người xem. Nhiều nhận định cho rằng hiệu ứng CGI của bộ phim nhìn quá giả. Hay là các cảnh trong phim bị cắt ghép góc quay và chuyển tiếp liên tục đem đến cảm giác khó chịu cho người xem. Mình thì nghĩ rằng có thể đây là một phép thử đầy mạo hiểm của đạo diễn Pitof nhưng không may mắn được người xem tiếp nhận. Mình thấy rằng việc cắt ghép các cảnh quay với đa góc máy khiến cho sự dồn dập và bản năng nhanh nhẹn của loài mèo trong các pha hành động của miêu nữ trở nên sinh động hơn.

Catwoman – Guilty pleasure của một người thích xem siêu anh hùng

Phân cảnh mình thích nhất trong bộ phim của Catwoman là các đoạn giao chiến của Catwoman. Khoảnh khắc mà mình cảm thấy đáng nhớ nhất trong phim, chính là màn giao đấu giữa Catwoman và Laurel Hedare. Mình có thể tiết lộ một chút về nhân vật của Laurel Hedare được thể hiện bởi nữ minh tinh Sharon Stone. Laurel là nhân vật phản diện của phim. Những màn cân não và giao đấu xuyên suốt mạch phim giữa hai nhân vật nữ khiến mình cảm thấy rất phấn khích. Mình sẽ luôn ưu ái màn giao đấu cuối cùng của cả hai được nằm trong top 10 những cảnh giao đấu giữa hai nhân vật nữ chính trong phim hay nhất mọi thời đại. Ai mà chả thích xem hai người phụ nữ có tính cách mạnh mẽ và động cơ rõ ràng để đấu đá nhau chứ, motif cổ điển của Hollywood mà đúng không.

Catwoman – Guilty pleasure của một người thích xem siêu anh hùng
Halle Berry và Sharon Stone là một cặp nữ anh hùng – nữ phản diện đáng nhớ, thú vị trên màn ảnh rộng.
Catwoman – Guilty pleasure của một người thích xem siêu anh hùng
SHARON STONE TRONG VAI LAUREL HEDARE

Mình cũng phải nói thêm rằng, có thể việc Catwoman đấu tranh với một nhân vật phản diện là chủ của một thương hiệu mỹ phẩm không hoàn toàn là những gì to lớn như những bộ phim về siêu anh hùng khác vẫn thường thể hiện. Nhưng điều đó càng cho thấy tính nhân văn và gần gũi, rằng cái xấu vẫn luôn tồn tại, dù ở bất kỳ mức độ hay hình thức nào.

Rất nhiều người trong chúng ta vẫn luôn có thể làm ngơ với cái xấu cho dù là bé nhất, vậy nên tại sao lại cứ trông đợi vào các kiểu kịch bản viễn tưởng với kẻ xấu có quyền lực vô biên mà không phải là những kẻ bình thường có dã tâm và phi nhân tính trong một bộ phim về siêu anh hùng? Về nhân vật Laurel Hedare, sự lý giải về động cơ và chuyển biến tâm lý của bà ta là một điều tỏ tường và rất dễ nắm bắt. Sự ích kỷ, tham vọng và dã tâm của Laurel cũng chỉ đến từ nơi thiếu vắng sự yêu thương và quan tâm của Geogre.

Mình ngưỡng mộ vẻ đẹp của nữ diễn viên Sharon Stone trong Catwoman. Không phải quá lời khi Hollywood nhận định bà là một trong những quả bom sex nổi bật của thập niên 90s. Diễn xuất của Sharon, tuy có hơi cường điệu ở một vài phân cảnh nhưng góp chung vào tổng thể vẫn có thể được đánh giá là vừa đủ. Bên cạnh đó, phong cách thời trang của Laurel Hedare cũng là một trong những yếu tố mình đánh giá cao.

Catwoman – Guilty pleasure của một người thích xem siêu anh hùng
sharon stone được mệnh danh là quả bom sex hollywood sau vai diễn catherine tramell trong basic instinct (1992).

Đối với nhân vật thanh tra Tom Lone – người tình của Patience, đây là một nhân vật giải quyết mọi nút thắt của bộ phim. Nhân vật này được thể hiện bởi nam diễn viên người Mỹ gốc Peru – Benjamin Bratt. Sự kết nối, những màn ve vãn và mơn trớn yêu đương giữa anh và Patience khá dạn dĩ và diễn tiến nhanh. Trong phim có cảnh hai người không thể kiềm hãm được sự ham thích dành cho người kia khi tranh tài trong một trận bóng rổ được theo dõi bởi hàng chục đứa trẻ. Mình nghĩ cảnh này có thể đã gây tranh cãi đối với hội phụ huynh khi bộ phim được gắn mác là dành cho lứa tuổi từ 13.

Thế nhưng, đây có thể được biện minh là Tom chỉ bị dẫn dắt theo hành động và phản xạ của Patience, lúc này đã trở thành Catwoman. Bản năng của miêu nữ rất mạnh bạo, đầy khiêu khích, và ngay cả một người đàn ông đường hoàng, già dặn như Tom cũng khó lòng cưỡng lại. Nhìn chung đây cũng là một vai diễn tròn vẹn. Tuy rằng mình phải thừa nhận rằng Catwoman và Laurel khiến mình cảm thấy thích thú và dành nhiều sự chú tâm hơn là Tom.

Benjamin Bratt trong vai Tom Lone.

Trong phim, ngoài ra có sự xuất hiện của một nữ diễn viên vô cùng quen thuộc với các fan hâm mộ của series American Horror Story là Frances Conroy. Ở trong phim, Frances đóng vai Ophelia Powers, một giáo sư giúp Catwoman hiểu được lý do tại sao cô được ban cho sự sống và năng lực của nữ thần Bast trong tín ngưỡng Ai Cập. Nữ thần Bast đại diện cho hai mặt của một người phụ nữ, dưỡng nuôi nhưng hung tợn. Chính nhờ sức mạnh được ban cho của nữ thần Bast, Patience có được sự tăng cường về thị giác, khứu giác, thính giác, sự linh hoạt, dẻo dai và làm chủ hoàn toàn được phản xạ của cơ thể.

Ophelia cũng đã nói với Patience rằng, tất cả những điều được ban cho cô sẽ vừa là một phép lành lẫn nguyền rủa. Miêu nữ sẽ không chịu thống trị bởi định chuẩn xã hội. Cô sẽ toàn quyền làm chủ được thân phận và số phận của mình. Cô sẽ có được sự tự do mà không người phụ nữ nào khác có thể có được. Nhưng cũng chính vì thế, hành trình làm bạn với sự cô độc và lầm tưởng là thứ không thể tránh khỏi. Ophelia cũng nuôi rất nhiều mèo tại gia, nổi bật trong đó là Midnight – một giống mèo Mau Ai Cập quyền quý, đóng vai trò quan trọng trong mạch phim.

Frances Conroy trong vai Ophelia Powers.

Có thể nói thêm một chút về nguồn gốc của Catwoman trong nguyên tác truyện tranh, vốn dĩ Selina Kyle (chứ không phải là Patience Phillips) là một người bình thường nhưng có quá khứ đen tối, buộc cô phải học những ngón nghề và kỹ năng phòng vệ để tồn tại. Selina trở thành một Catwoman bởi cô lựa chọn hình tượng như thế với lớp mặt nạ và trang phục để che dấu danh tính thật sự của bản thân. Catwoman trong phim do Halle Berry thể hiện thì là một người bình thường và được trao cho sức mạnh siêu nhiên nên có được những kỹ năng của miêu nữ, thậm chí là bản năng của mèo còn mạnh mẽ hơn.

Catwoman có phiên bản sau này do Anne Hathaway thể hiện trong The Dark Knight Rises (2012). Mình không ấn tượng mấy với phần thể hiện của Anne Hathaway. Có lẽ vì khi liên tưởng đến Catwoman, mình chỉ nghĩ đến Halle Berry hoặc Michelle Pfeiffer. Bên cạnh đó, còn một lí do khiến mình nhớ đến Halle Berry là Catwoman ấn tượng nhất trong lịch sử điện ảnh bởi vì mình đã chơi rất nhiều lần phiên bản trò chơi của Catwoman trên Gameboy Advance. Trò chơi này dựa vào cốt truyện và tạo hình nhân vật cũng lấy từ trong phim.

Catwoman – Guilty pleasure của một người thích xem siêu anh hùng
catwoman trong truyện tranh không phải là siêu anh hùng, cũng không phải là nhân vật chính diện hay phản diện hoàn toàn.

Catwoman không có nhiều đề cử điện ảnh đáng giá nào dành cho phim. Nhưng điều thú vị nhất là Halle Berry bị trao giải Mâm xôi vàng – Razzie cho hạng mục Nữ diễn viên chính tệ nhất của năm (2005). Khả năng diễn xuất của Halle Berry trong bộ phim hoàn toàn không quá tệ để phải bị nhận giải thưởng này. Một nữ diễn viên khác mà mình yêu thích là Sandra Bullock cũng từng bị trao giải Mâm xôi vàng ở hạng mục tương tự vào năm 2010. Nhưng đó có thể sẽ là một bài review khác trong tương lai.

HAlle Berry tại Razzie 2005

Mình cũng cảm phục Halle Berry khi xuất hiện tại lễ trao giải này và nhận giải thưởng bằng tất cả sự duyên dáng, kiên định và hài hước. Nữ diễn viên khi nhận giải thưởng Razzie có nói rằng, việc nhân vật, cốt truyện là những thứ được định sẵn bởi tận 20 biên kịch và cô đã làm hết khả năng có thể của bản thân cho vai diễn này. Bộ phim và diễn xuất của Halle thật sự không đến mức quá tồi tệ như nhận định của phần đông. Mình cảm thấy phải khẳng định lại nữa. Có thể sẽ có người nghĩ rằng mình quá ưu ái và thiên vị Halle Berry. Đó có thể là sự thật. Bởi mình mặc định đã và sẽ luôn coi tất cả các bộ phim do Halle Berry đóng.

“If you could not be a good loser, then no way you could be a good winner. If you weren’t able to take criticism, then you are not worthy of getting praise.”

Halle Berry

Mình mong các bạn hãy xem Catwoman với một tâm thế rộng mở và bỏ qua những nhận định tiêu cực về bộ phim này. Đây là một bộ phim giải trí đáng để xem cùng với người yêu. Sau khi xem xong hãy đọc lại bài viết này một lần nữa để xem rằng liệu Rose có nói phần nào khớp với nhận định của bạn không nhé.

Bình luận
error: Content is protected !!
%d bloggers like this: